Bạn không có cảnh báo nào.
Header Background Image
Chỉ mục chương

Ngay trong cung yến, Hoàng hậu đã sớm chú ý tới đích tử của phủ Trấn Quốc Công. Nàng lưu tâm đến hắn không phải vì dung mạo xuất trần yêu mị của hắn, mà bởi Triệu Doanh chính là quân cờ đầu tiên mà nàng dự định sẽ nhổ tận gốc sau khi chính thức buông rèm nhiếp chính.

Suốt nửa buổi tiệc sau đều không thấy bóng dáng hắn đâu, lại nghe ám vệ bẩm báo Triệu Doanh đã đi về phía biệt viện tĩnh mịch sau ngự hoa viên, nàng liền đích thân dời bước tới xem thực hư ra sao.

Tứ hoàng tử vốn đã sớm hạ lệnh cho thân tín canh gác nghiêm ngặt quanh đình viện, tuyệt đối không cho nội thị hay cung nữ tới gần, nhưng lại cố ý mở một đường, thả cho Hoàng hậu tiến vào.

Từ phía xa nhìn lại xuyên qua lớp màn lụa mỏng, Hoàng hậu liền thấy Triệu Doanh đang lười biếng tựa mình trên nhuyễn tháp dài, còn Tứ hoàng tử — vị phu quân trên danh nghĩa của đích tỷ hắn — lại đang quỳ rạp dưới đất… dưới đất…

Hoàng hậu bỗng chốc kinh hãi tột độ trước cảnh tượng đang đập vào mắt… Một vị hoàng tử cao quý của hoàng gia, vậy mà lúc này lại đang quỳ gối si mê khẩu giao cho Tam công tử Triệu Doanh!

Trong đầu nàng lập tức lóe lên một suy nghĩ — hai kẻ này quả nhiên là đoạn tụ.

Bảo sao bao năm qua Tứ hoàng tử tuyệt đối không gần nữ sắc. Chỉ là nàng ngàn vạn lần không ngờ tới… ngay cả đích tử thiên chi kiêu tử của Triệu gia cũng mang đoạn tụ chi bích. Nghĩ tới đây, nàng ngược lại dấy lên vài phần thương hại xen lẫn giễu cợt cho Trấn Quốc Công, đứa con trai tài giỏi mà lão luôn tự hào, hóa ra lại là kẻ thích nam nhân… Ha ha.

Hoàng hậu từ trước đến nay chưa từng dùng thủ đoạn hèn hạ để hãm hại người khác, bởi vậy dù bắt thóp được bí mật hoang đường này, nàng cũng không có ý định hô hoán người tới để bêu xấu danh tiếng của đích tử họ Triệu. Nàng chỉ cố giữ vẻ bình tĩnh, chậm rãi cất bước tiến sâu vào trong đình viện, trong lòng thậm chí còn mang theo vài phần ý tứ muốn trêu ghẹo, chế giễu bọn họ.

Thế nhưng, cho đến khi thật sự tới gần, mọi ý định trêu ghẹo của nàng đều sụp đổ.

Triệu Doanh xiêm y hờ hững trễ xuống tận vai, lộ ra mảng da thịt trắng lạnh như ngọc thạch, cùng vùng eo bụng săn chắc thấp thoáng ẩn hiện dưới lớp vải gấm mỏng manh. Một chân hắn tùy ý gác qua cổ Tứ hoàng tử, nhắm mắt dưỡng thần mặc cho đối phương cúi đầu ra sức hầu hạ bú mút đại côn của mình.

Hoàng hậu vốn tưởng bản thân đã chuẩn bị tâm lý vững vàng, vậy mà lúc này vẫn bị khí trường dâm mỹ bực này chấn động đến mức nghẹn lời, nửa chữ cũng thốt không ra. Ý cười giễu cợt nơi đáy mắt nàng hoàn toàn tan biến.

Triệu Doanh khép hờ đôi mắt phượng để dưỡng thần, thản nhiên hưởng thụ sự cung phụng của Tứ hoàng tử.

Mà Tứ hoàng tử dù thừa biết Hoàng hậu đang đứng ngay bên cạnh, động tác nơi khoang miệng vẫn không hề có nửa điểm dừng lại. Hắn cúi đầu chăm chú bú liếm cự vật cho Triệu Doanh, thần sắc si mê nghiêm túc đến mức gần như thành kính, tựa như đang đón nhận ân điển tối cao do thần minh ban xuống, hoàn toàn không để tâm tới bất kỳ động tĩnh nào xung quanh.

Vị Hoàng hậu trẻ tuổi nhất thời đứng chết trân tại chỗ, thần trí thất lạc.

Chưa tới nửa khắc sau, Triệu Doanh mới chậm rãi mở mắt. Đôi mắt yêu dị mang theo ý cười nhàn nhạt, chuẩn xác liếc về phía nàng.

“Hoàng hậu nương nương cũng tới đây ngắm hoa sao? Sao còn chưa chịu ngồi xuống?”

Hắn khẽ cong môi, giọng điệu lười biếng mà tự nhiên vô cùng: “Nàng cứ đứng ngây ra như vậy, nếu như đau chân… bản công tử cũng sẽ thấy đau lòng đấy.”

Từ đầu đến cuối, hắn nói chuyện thản nhiên như thể dưới chân mình vốn chẳng có ai đang quỳ gối bú liếm dâm tục. Nói đoạn, Triệu Doanh lại hờ hững nhắm mắt dưỡng thần, mặc kệ vị nương nương tối cao của lục cung vẫn còn ngồi đó thất thần nhìn mình.

Tứ hoàng tử vẫn miệt mài bú mút, sắc mặt say mê tột độ, đầu ngón tay thon dài chậm rãi mân mê hai viên ngọc long của Triệu Doanh. Cảm giác tê dại cực hạn lan dọc theo da thịt khiến Triệu Doanh khẽ cau mày, hàng mi dài run nhẹ, hơi thở cũng dần trở nên dồn dập khàn đục. Thi thoảng, bên khóe môi hắn lại vô thức tràn ra vài tiếng rên rỉ vô cùng khẽ khàng.

Hoàng hậu ngồi đối diện nhìn cảnh tượng dâm mỹ ấy chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, tim đập dữ dội đến mức đau nhói. Từng luồng tê dại khó nói thành lời lan dọc khắp tứ chi, khiến ngay cả đầu ngón tay của nàng cũng khẽ run rẩy theo tiếng rên của hắn.

Nàng gần như vô thức chăm chú nhìn chằm chằm vào thiếu niên tuấn mỹ tà mị trước mắt, rồi ánh mắt dần chuyển dịch xuống khúc nhục côn thô đại đang được Tứ hoàng tử ngậm mút. Từ gương mặt yêu dị điên đảo chúng sinh, hàng mi mắt dày, đôi môi đỏ nhạt, cho tới phần cổ cùng lồng ngực lộ ra dưới lớp xiêm y xộc xệch… ánh mắt nàng chậm rãi lướt qua từng chút một, càng nhìn lại càng sa lầy, thất thần khôn tả.

Thật sự quá mức tuyệt mỹ. Đẹp đến mức khiến người khác sinh ra cảm giác mê muội cùng một cỗ kích thích tội lỗi khó có thể kháng cự.

Hoàng hậu cứ thế ngồi lặng ngắm nhìn cảnh tượng hoan lạc trước mắt, cho đến khi bất chợt nhìn thấy Triệu Cơ — Tứ vương phi, cũng là đích tỷ của Triệu Doanh — đang từ hành lang chậm rãi bước tới biệt viện.

Không hiểu vì sao, trái tim nàng lại vô thức run lên một hồi hoảng hốt.

“Triệu Doanh… Tứ vương phi đang tới kìa.” Hoàng hậu thấp giọng nhắc nhở, trong thanh âm thậm chí còn mang theo chút gấp gáp cùng lo lắng tột cùng, tựa như chính nàng mới là kẻ đang sợ hãi bí mật dâm mỹ của hắn bị người khác phát hiện.

Vậy mà Triệu Doanh chỉ lười biếng “ưm” một tiếng qua chiếc mũi cao thẳng, ngay cả mí mắt cũng chẳng buồn mở ra. Tứ hoàng tử bên cạnh lại càng bình tĩnh hơn, động tác mút đẩy nơi tay miệng không hề ngừng lại dù chỉ một nhịp.

Hoàng hậu nhìn hai người bọn họ, trái tim vô thức thắt chặt, dây thần kinh căng lên như sắp đứt.

Cho đến khi Triệu Cơ thật sự cất bước vào trong đình viện.

Nàng dịu dàng hướng về phía Hoàng hậu hành lễ đúng mực, sau đó vô cùng tự nhiên đi tới bên cạnh Triệu Doanh, cúi đầu đặt một nụ hôn nhẹ lên đôi môi đỏ của hắn: “Yến tiệc bên ngoài đã kết thúc, chúng ta cũng nên rời cung về phủ rồi.”

Thần sắc nàng ôn hòa bình thản, tựa như việc phu quân mình đang quỳ gối bú mút phục tùng em trai ruột vốn là lẽ đương nhiên của trời đất.

Lúc này, Triệu Doanh mới chậm rãi mở mắt đứng dậy, để mặc cho Tứ hoàng tử cùng Triệu Cơ cung kính chỉnh sửa lại xiêm y gấm vóc xộc xệch cho mình. Sau đó, hắn tiến một bước thẳng tới trước mặt Hoàng hậu, nhẹ nhàng vươn tay cầm lấy bàn tay ngọc ngà của nàng.

“Nghe nói gần đây Hoàng hậu nương nương ngày đêm phụ giúp chính sự, lại đang muốn tìm một vị thái phó để dạy học cho Thái tử.” Hắn cong môi nở nụ cười nhạt đầy vẻ dụ hoặc. “Nếu Hoàng hậu không chê bản công tử, chuyện này ta có thể đảm nhiệm. Sau này nếu có việc cần giúp đỡ… cứ việc triệu gọi ta.”

Khoảnh khắc đầu ngón tay lạnh mát đầy ma lực của hắn chạm vào da thịt mềm mại của mình, Hoàng hậu chỉ cảm thấy trái tim trong lồng ngực như bị điện giật, gần như muốn nhảy phắt ra ngoài.

……

……

Sau ngày hôm đó, Hoàng hậu thường xuyên rơi vào trạng thái thất thần, trong triều ngoài nội đều vô thức nhớ lại cảnh tượng dâm mỹ nơi đình viện. Nhớ tới thiếu niên tà mị lười biếng tựa mình dưới ánh nắng triều dương, nhớ tới đôi mắt yêu dị đầy mị hoặc cùng thần thái hờ hững của hắn… Càng cố đè nén, trái tim vị hoàng hậu cao quý này lại càng khó có thể bình tĩnh.

Cuối cùng, không chịu nổi sự cào xé của dục vọng, nàng mượn lý do tuyển chọn thái phó dạy học cho Thái tử để đường đường chính chính gọi Triệu Doanh vào cung.

Khi hắn giảng bài, Hoàng hậu ngồi cách đó không xa, lặng lẽ dõi theo từng cử chỉ của hắn. Nhìn hàng mi dài rũ xuống khi hắn lật giở thẻ sách, nhìn đầu ngón tay trắng lạnh chậm rãi lướt qua từng trang giấy… Trái tim nàng rung động mãnh liệt, cơ hồ giống hệt một thiếu nữ thuở đầu xuân gặp được lang quân như ý. Sau khi buổi học kết thúc, nàng ngang nhiên giữ hắn lại tẩm điện, lấy danh nghĩa thưởng trà đàm đạo.

Không gian cung điện riêng tư, yên tĩnh khiến thứ cảm xúc vốn bị kiềm chế bấy lâu càng trở nên nguy hiểm khôn lường. Hương huân hương dịu nhẹ lan tỏa, ánh nến lay động phản chiếu lên gương mặt mỹ lệ điên đảo chúng sinh của thiếu niên trước mắt, khiến người ta gần như không thể rời mắt.

Một lúc lâu sau, dù trái tim vẫn đập loạn liên hồi, đầu óc chìm sâu vào cảm giác mê muội, Hoàng hậu vẫn cố giữ vững vẻ bình tĩnh cùng tôn nghiêm cao ngạo của nữ nhân đứng đầu thiên hạ. Nàng chậm rãi bước tới, ngồi sát bên cạnh Triệu Doanh, thấp giọng cất lời đầy vẻ chiếm hữu, muốn hắn trở thành sủng nam của riêng mình.

Triệu Doanh nghe vậy chỉ nhàn nhạt cong môi, đôi mắt phượng khẽ híp lại. Hắn nghiêng đầu nhìn nàng, giọng nói trầm thấp lười biếng mang theo ý vị trêu chọc đầy nguy hiểm: “Không.”

Đầu ngón tay lạnh lẽo của hắn nhẹ nhàng nâng cằm Hoàng hậu lên, bức nàng phải đối diện với ánh mắt tà mị của mình: “Phải nói là ngươi có muốn trở thành sủng vật của bản công tử không? Làm một con chó dưới chân ta.”

Khoảnh khắc ấy, Hoàng hậu gần như chết lặng. Trái tim nàng đập mạnh đến đau nhói, đầu óc trống rỗng, tứ chi tê cứng như có một dòng điện cực đại chạy qua. Câu nói ngông cuồng ấy tựa như thứ độc dược chí mạng nhất, hung hăng kích thích toàn bộ thần trí nương nương lục cung. Hoàng hậu nhìn hắn, ánh mắt hoàn toàn không giấu nổi sự hoảng hốt cùng mờ mịt mê ly, tựa như hồn phách đều đã bị nam nhân trước mắt câu mất từ lâu.

Đầu và cổ nàng đỏ bừng lên, ngón tay ngọc ngà khẽ run rẩy, hàng mi dày cũng vô thức rung nhẹ: “Ngươi… ngươi đang nói cái gì…” Giọng nói vốn cao ngạo lạnh nhạt lúc này lại mang theo chút ngại ngùng cùng run rẩy khó che giấu: “Ta… ta là Hoàng hậu đương triều mà…” Nàng thấp giọng phân trần, nhưng ngay cả chính bản thân cũng không rõ câu nói ấy rốt cuộc là đang nhắc nhở hắn… Hay đang cố bấu víu lấy chút lý trí cuối cùng cho chính mình.

“Điều đó quan trọng sao?” Triệu Doanh khẽ cong môi, giọng nói lười biếng mà đầy rẫy sự mê hoặc. “Ngay cả Tứ hoàng tử còn cam tâm tình nguyện quỳ xuống làm nô lệ cho ta… Những kẻ khác, bản công tử còn chẳng thèm để mắt tới.”

Hắn chậm rãi cúi người, hơi thở nóng ấm lướt nhẹ bên tai Hoàng hậu. “Hoàng hậu cho rằng… Ai cũng có tư cách trở thành sủng vật của ta sao?” Thanh âm tà mị đè thấp như thể vọng về từ địa ngục, tựa như từng sợi tơ độc quấn chặt lấy thần trí nàng. Hoàng hậu chỉ cảm thấy toàn thân mềm nhũn, cơ thể không còn chút sức lực nào để suy nghĩ.

Ngay lúc nàng còn đang thất thần, Triệu Doanh đã nâng cằm nàng lên, cúi đầu đặt xuống một nụ hôn dũng mãnh. Hắn liếm mút lấy cánh môi mềm mại, gặm nhấm cái cổ thon dài của nàng, đầu lưỡi như có như không liếm nhẹ xuống bờ vai ngọc, lưu lại những dấu răng nho nhỏ ẩn hiện trên làn da trắng ngần. Một ngọn lửa dục vọng mãnh liệt từ bên tai chảy dọc xuống xương sống, từ hoa tâm lan tỏa khắp cơ thể khiến Hoàng hậu run rẩy, không kìm được tiếng rên rỉ kiều suyễn đầy tình tứ.

Triệu Doanh thô bạo đẩy ngã Hoàng hậu xuống tấm thảm gấm xa hoa, thành thục lột bỏ xiêm y phượng bào của nàng trong cơn mê loạn. Hắn tách đôi chân đang run rẩy của nàng ra, đặt cự vật thô đại vào tiểu huyệt phấn nộn đã lầy lội dính nhớp dâm thủy, chậm rãi mơn trớn rồi đột ngột thô bạo cắm mạnh một phát lút cán.

Nàng thân là hoàng hậu quyền khuynh triều dã, vạn người kính sợ, vậy mà lúc này lại bị một thiếu niên khinh dễ, thảo phạt thô bạo bực này. Thế nhưng, dưới động tác mãnh liệt của hắn, nàng lại hưng phấn sung sướng đến mức thần hồn điên đảo

✨ Ủng hộ Kim Cương cho tác giả chương này ✨

Truyện được đăng duy nhất tại websites foxveil.org.

Xem chương mới nhất, sớm nhất và không quảng cáo chỉ có tại foxveil.org

0 Bình luận

Gửi phản hồi

Ghi chú