Chương 14. Cùng Lúc Khai Phá Phu Thê Đại Tỷ
bởi tham ăn Hồ ly“Được rồi… Đứng lên đi.” – Triệu Doanh vỗ nhẹ vào má Triệu Mẫn, ra hiệu cho nàng đứng dậy.
Y đẩy nàng áp sát ngực xuống mặt bàn, bàn tay thô bạo vỗ mạnh lên mông nàng mấy phát liền. Kế đó, y đem cự vật của mình tì sát vào tiểu huyệt, chậm rãi trượt lên trượt xuống để mơn trớn. Cửa huyệt bị kích thích liên tục mấp máy co rút, dâm thủy tuôn tràn từng giọt, làm ướt đẫm và dính nhớp cả thân gậy. Cọ xát qua lại vài lần, Triệu Doanh bất ngờ dùng lực đâm mạnh vào trong.
Một tiếng “bụp” vang lên, màng trinh bị chọc thủng đồng thời với tiếng hét rên rỉ của Triệu Mẫn.
“Ah… Ưm… Đau… Ư…”
“Nhẹ… Nhẹ một chút… Doanh nhi… Tỷ đau quá…” – Triệu Mẫn nức nở khóc lóc.
“Ngoan nào… Một chút nữa sẽ khoái lạc ngay thôi. Ta sẽ khiến tỷ mang thai, sinh hài tử cho ta.” – Giọng điệu Triệu Doanh ngập tràn dục vọng, chẳng chút kiêng nể mà tuyên bố.
“Tỷ phu… Lại đây liếm mông cho ta. Ưm, liếm cho cẩn thận vào.” – Thanh âm bá đạo tà mị vừa dứt, y đã vươn tay tóm lấy Hạ Chiêu An, ấn đầu hắn vào sau mông mình.
Hạ Chiêu An bất ngờ bị ép xuống nhưng không hề có một chút bất mãn. Hắn ngoan ngoãn đưa tay vạch hai bờ mông của Triệu Doanh ra, chôn chặt mặt vào đó rồi thè lưỡi liếm láp.
“Ưm… Đúng rồi, tỷ phu thật ngoan, tiếp tục liếm đi… Ưm, chơi thê tử của huynh xong, ta sẽ đến lượt huynh.”
“Kỹ nữ dâm tiện, rên to lên, không cần kìm chế!” – Triệu Doanh vỗ mạnh vào mông Triệu Mẫn quát lớn, hai tay liên tục nhào nặn cặp mông đào như muốn bóp nát.
“Ưm… Đệ đệ… Ta sướng quá… Tiện nữ thống khoái quá… Ư… Ư…”
“Ta sẽ… Aaaaa… Sinh hài tử cho đệ… Đệ muốn bao nhiêu hài tử, ta đều sinh bấy nhiêu… Aaaaa…” – Triệu Mẫn chẳng màng đến phu quân đang ở bên cạnh, cứ thế chổng mông cho chính đệ đệ của mình chiếm đoạt, miệng không ngừng rên rỉ những lời dâm đãng.
Hạ Chiêu An ở phía sau dường như chẳng hề bận tâm. Hắn vùi đầu vào bờ mông y, thè chiếc lưỡi mềm mại ra liếm quanh lỗ hậu của tiểu cữu tử. Hắn mê man bú mút, hết liếm ngang lại quét dọc, động tác vô cùng thuần thục. Dường như dưới sự kích thích của men rượu, dâm tính trong hắn trỗi dậy mãnh liệt, chẳng cần ai dạy cũng tự biết cách hầu hạ nơi tư mật của thiếu niên.
Hắn say sưa mút mát như thể đang hôn môi người yêu.
“Ưm… Tỷ phu à… Phải dùng lưỡi đâm vào trong, liếm thật kỹ… Nếu không sẽ không có thưởng đâu.” – Y vừa nói, vừa đưa tay ra sau dùng lực ấn mạnh đầu Hạ Chiêu An sát vào mông mình hơn.
“Ah… Chết tiệt…” – Tiểu huyệt của Triệu Mẫn siết quá chặt khiến y suýt chút nữa thì xuất tinh. Triệu Doanh vội vàng rút cự vật ra, thuận thế cắm thẳng vào khuôn miệng của Hạ Chiêu An. Y dùng lực không hề nhẹ, liên tục ra vào trong khoang miệng hắn, rồi sau đó lại đổi hướng, chuyển mục tiêu quay lại tiểu huyệt của Triệu Mẫn.
Hạ Chiêu An đang đắm chìm trong khoái cảm khi được lấp đầy cổ họng thì đột ngột bị hụt hẫng. Hắn luyến tiếc phân thân của tiểu cữu, đành phải tiếp tục luân phiên bú mút hai viên ngọc hành và lỗ hậu môn của y.
“Ahh… To quá… Sướng… Aaaa… Doanh nhi… Aaa…” – Triệu Mẫn bị chiếm đoạt đến mức thở không ra hơi, tiếng rên rỉ triền miên không dứt.
Hạ Chiêu An nhìn chằm chằm vào cự vật đang liên tục ra vào tiểu huyệt của thê tử, trong lòng khát khao mãnh liệt khúc thịt kia sẽ đâm vào chính cơ thể mình. Nơi hạ bộ của hắn cương cứng, co rút như muốn nổ tung. Đầu óc lúc này đã hoàn toàn mụ mẫm, chìm đắm hoàn toàn trong dục vọng đen tối. Hắn thoáng nghĩ, chỉ cần thiếu niên trước mặt yêu hắn, hắn chấp nhận đánh đổi và hy sinh tất cả mọi thứ trên đời.
Ý niệm vừa động càng thêm tận tâm tận lực ghé sát liếm mút. hắn khao khát thiếu niên kia sẽ chú ý đến mình nhiều hơn, chiếc lưỡi mềm cố sức căng cứng, dốc toàn lực đỉnh sâu vào nơi chật hẹp u tối kia. Thậm chí hắn còn sinh hận không thể khiến lưỡi mình dài thêm đôi chút, để có thể liếm sạch sẽ mọi cặn bã bên trong tư mật của tiểu cữu.
Chuyên tâm bú mút, tận hưởng nơi cấm địa thơm ngọt của tiểu cữu, khoái cảm mãnh liệt ập đến khiến hắn sướng đến mức tự hành bắn ra.
“Doanh nhi… Côn thịt của đệ cắm chết tỷ tỷ rồi… Thao nát tử cung của ta đi… Đại côn của đệ làm tỷ tỷ sướng phát điên rồi… A… ưm… Nô tì muốn sinh hài tử cho đệ… Aaa…”
Triệu Mẫn trầm luân trong dục vọng, thần trí mơ màng chỉ còn sót lại duy nhất ý niệm muốn hoài thai cốt nhục của tiểu đệ. Nàng là người hầu hạ Triệu Doanh sớm nhất, đã mong mỏi ròng rã bao lâu chỉ để dâng hiến tấm thân trinh bạch này cho y.
“Hừ… Dâm phụ hèn hạ… Kỹ nữ lẳng lơ… phải gọi chủ nhân!”
“Bốp… Bốp…”
“Ưm… Chủ nhân… Dâm phụ dâm đãng muốn sinh hài tử… Sinh hài tử cho chủ nhân… Đại côn thịt của chủ nhân bắn đầy bụng nô tì đi… A… Aaa…”
“Tốt… Rên lớn hơn nữa! Cong cái mông lẳng lơ lên… Để lũ hạ nhân trong phủ đều nghe thấy… Đại tiểu thư của chúng lúc bị đàn ông thao thì dâm đãng đến nhường nào!”
“Để tin đồn đại tiểu thư phủ Trấn Quốc Công là một kỹ nữ dâm tiện phóng đãng, khát tinh trùng vang danh khắp cái kinh thành này!” — Triệu Doanh vừa thô bạo luật động, vừa buông lời sỉ nhục khinh miệt Triệu Mẫn.
Phía bên dưới, Hạ Chiêu An vẫn miệt mài, tận tình chăm sóc và bú liếm hậu huyệt cho tiểu cữu. Dường như nữ nhân đang chịu nhục nhã kia chẳng phải nương tử kết tóc của hắn, cũng chẳng phải người hắn từng ái mộ thuở xưa. Trong tâm trí hắn lúc này chỉ có duy nhất bóng hình Triệu Doanh. hắn dùng chiếc lưỡi mềm mại của mình, tận lực mút mát nơi tư mật của người hắn ngày đêm nhung nhớ đến mức ăn không ngon ngủ không yên.
Một hồi lâu sau, Triệu Doanh cũng chạm đến đỉnh điểm không thể kìm nén. Một dòng trọc dịch trắng sữa đặc sệt bắn thẳng vào sâu trong tử cung Triệu Mẫn, bọt trắng nhớp nháp tràn ra hai bên đùi, rỉ ra từng giọt nhỏ.
Khi tinh quang đã xuất hết nhưng long căn vẫn còn cương cứng, y vỗ mạnh vào mông Triệu Mẫn ra lệnh: “Xong rồi… Xuống dưới liếm cho sạch!”
Dứt lời, y tiện tay túm lấy tóc kéo đầu Hạ Chiêu An lên, thô bạo đẩy hắn vào tư thế ngực áp xuống giường, chổng mông lên giống hệt tư thế của Triệu Mẫn ban nãy.
Long căn cương cứng dính đầy dịch thủy không một lời báo trước, cũng chẳng dạo đầu, cứ thế thô lỗ đâm thẳng vào cúc huyệt nguyên vẹn, chưa từng khai phá của Hạ Chiêu An.
Hạ Chiêu An đau đớn hét thất thanh:
“Ahhh… Um… Đau… Rách mất… Đau quá… Ưm… Tiểu cữu… Chủ nhân… Côn thịt của người lớn quá… Xin người nhẹ một chút… Ô sướng… Ư…”
“Ưm… Chủ nhân… Thao chết nô tài rồi… Nhẹ một chút… ah…ưm…” — Mặt Hạ Chiêu An đỏ bừng, đôi mắt mọng nước mơ màng ngập tràn xuân sắc khẽ khép hờ, tiếng rên rỉ không dứt, vừa như thống khổ, vừa như sung sướng tột cùng.
Triệu Doanh một tay đè chặt bả vai Hạ Chiêu An, tay kia liên tục dùng lực vỗ mạnh vào cặp mông đang vểnh lên ngoe nguẩy dưới háng. Cặp mông lẳng lơ kích thích khiến y không kìm được cúi đầu cắn mạnh vào vai hắn, để lại một vết răng hằn sâu như rỉ máu.
Triệu Mẫn sau khi đón nhận tinh dịch của tiểu đệ liền triệt để rơi vào vực sâu dục vọng, ý loạn tình mê. Đôi mắt nàng mơ màng như phủ một tầng sương dày. Nàng như kiệt sức vì vừa bị phá thân một cách thô bạo, nhưng ngọn lửa tình vẫn chưa tắt. Nàng chôn đầu vào mông tiểu đệ, ra sức liếm mút hậu huyệt. Nàng đã nghiện cảm giác bú liếm long căn cùng nơi tư mật của y. Nàng vừa nghển cổ hầu hạ, vừa cố gắng khép chặt tiểu huyệt để giữ không cho tinh dịch chảy ra ngoài, nàng muốn hoài thai cốt nhục của y.
Tiếng va chạm da thịt kịch liệt, tiếng mút mát cùng tiếng rên rỉ đầy khoái cảm vang vọng khắp căn phòng. Cưu Thất và Nhất Sinh đứng canh gác bên ngoài sớm đã bị thanh âm này làm cho dục hỏa công tâm. Tiếng rên rỉ bên trong càng lúc càng lớn khiến đôi chân hai gã mềm nhũn, không tự chủ được mà quỳ sụp xuống, luồn tay vào vạt áo tự vuốt ve long căn của mình. Cảm thấy chưa thỏa mãn, một gã còn tự đưa ngón tay móc vào hậu môn, đôi mắt nhắm nghiền, ảo tưởng bản thân đang được Triệu Doanh ở phía sau mạnh mẽ chiếm đoạt.
“Chết tiệt… Tỷ phu… Cái miệng nhỏ phía sau của ngươi siết chặt như vậy… Muốn cắn đứt long căn của ta sao?!”
“Tiểu dâm cẩu… Thả lỏng ra… Rên lớn lên cho ta… Kêu xem ngươi bị ta thao sướng thế nào!”
Hạ Chiêu An mê man rên rỉ: “Ah… Aaaa… Tiểu cữu… Chủ nhân… Côn thịt lớn quá… Đâm nát hoa cúc của nô tài rồi… Nhẹ một chút…”
“Ồ… Mới thế đã không chịu nổi sao?”
“Được thôi… Không bắt nạt tỷ phu nữa… Để hai tên thị vệ ngoài kia vào thay thế tỷ phu nhé?”
“Ngô… Ngô… Không… Xin lỗi chủ nhân… Nô tài sai rồi… Ngô… Ngô… Đừng rút ra… Đừng bỏ mặc ta… đệ cắm ta tiếp đi…” — Hạ Chiêu An hoảng hốt, vội vã khẩn cầu.
“Ahh… Sướng quá… Chủ nhân thao ta sướng chết mất… Lỗ dâm của ta bị cắm hỏng rồi…”
“Ah… Côn thịt thật lớn… Côn thịt thô dài đâm ta đến sướng tê dại… ngô côn thịt cắm ta sảng chết mất…”
“Sướng không? Nói xem sau này phu thê hai ngươi là thứ súc sinh gì của ta?” Triệu Doanh vừa hỏi vừa thô bạo giáng xuống mông Hạ Chiêu An những cái tát nảy lửa.
“Ngô… Ưm… Ta và thê tử… Đều là hai con dâm cẩu hèn hạ… Thèm khát hầu hạ chủ nhân… Ngô…” Dục vọng lấn át thần trí khiến Hạ Chiêu An không còn tỉnh táo, lời gì nhục nhã, dâm ô nhất cũng dám nói ra.
Long căn tê dại do cúc hoa của Hạ Chiêu An không ngừng co bóp siết chặt, mặt khác, hậu huyệt của y cũng tràn ngập khoái cảm nhờ chiếc lưỡi của đại tỷ hầu hạ chu toàn.
Lưỡi mềm của Triệu Mẫn liên tục đảo qua đảo lại giữa hậu huyệt và ngọc hành. Nàng dùng khuôn miệng nhỏ nhắn ngậm chặt lấy hai viên ngọc bảo, dùng đầu lưỡi mềm mại ngoáy đảo đều liên tục, rồi rê lưỡi liếm mạnh từ nơi đó qua đến tận hậu huyệt, liếm từ trước ra sau. Sau khi đảo quanh vài vòng, nàng liền dùng lực đâm mạnh lưỡi vào sâu bên trong lỗ hậu môn sau đó xoay lưỡi ngoáy đều quanh vách tràng thị, dịch ruột chảy ra nàng bú nuốt hết k để sót một giọt
Thời gian một canh giờ ròng rã trôi qua, Hạ Chiêu An bị côn thịt thô dài thọc rút liên tục đến mức thần trí mơ hồ, toàn thân xụi lơ, dường như có thể ngất lịm đi bất cứ lúc nào.
Triệu Mẫn ở bên dưới dường như không biết đến mệt mỏi, vẫn tận tình hầu hạ. Nàng khi thì quỳ sụp phía sau, uốn lượn chiếc lưỡi mềm mại liếm mút lấy nếp nhăn hậu huyệt, lúc lại bò xoài xuống dưới háng, ngửa cổ ngậm chặt lấy hai viên ngọc bảo của tam đệ. Từng dòng dâm dịch nhớp nháp chảy ra đến đâu liền được nàng dùng đầu lưỡi liếm sạch sẽ đến đó.
Nhận thấy nơi chật hẹp phía sau của đệ đệ bỗng chốc co bóp kịch liệt, Triệu Mẫn liền biết tiểu đệ của mình đã chạm đỉnh, sắp sửa bắn ra tinh quang dâm mỹ. Nàng lập tức tập trung tinh thần, ghé sát đôi môi nhỏ, đầu lưỡi liếm mút cẩn thận hơn để chuẩn bị đón nhận trọc dịch ngọt ngào. Thế nhưng, long căn đang điên cuồng đâm rút bên trong đột ngột bật ngược ra ngoài một tiếng “phốc” to.
“Lên đây!”
Triệu Doanh vừa thô bạo rút long căn dính đầy dâm dịch ra khỏi cúc hoa của Hạ Chiêu An, tay liền túm chặt lấy suối tóc dài của Triệu Mẫn kéo mạnh lên, ép nàng vào tư thế úp ngực chặt vào tấm lưng trần của phu quân.
nhị căn thô cứng, nhớp nháp không một động tác thừa liền đâm thẳng vào sâu trong tiểu huyệt phấn nộn, ướt át của nàng. Từng dòng tinh dịch nóng hổi, đặc sệt lại một lần nữa cuồn cuộn bắn thẳng vào sâu trong tử cung Triệu Mẫn.
“Gừ… Thưởng cho tỷ đó, dâm phụ của ta!” — Triệu Doanh trầm thấp gầm gừ, giọng nói mang theo mười phần thỏa mãn cùng khoái cảm cực hạn.
Sau khi bắn tinh lần thứ hai, Triệu Doanh lười biếng xoay người lên giường nằm ngủ. Trước khi nhắm mắt, y vẫn không quên buông lời sai bảo hai phu thê dâm đãng kia tiếp tục quỳ bò bên cạnh, dùng miệng và lưỡi bú liếm hầu hạ long căn cho mình.
Phía bên ngoài cánh cửa, Cưu Thất và Nhất Sinh đứng canh gác đã bị thứ kích tình tột bậc này thiêu đốt đến cực điểm. Bản thân hai gã là hộ vệ thân tín, vốn đã thường xuyên chứng kiến những cuộc hoan ái dâm tục đầy nhục dục của chủ tử, thế nhưng chưa một lần nào được chủ nhân ban ân, cho phép tiến vào hầu hạ.
Tương tư vô hình, dục vọng nhập cốt khó quên. Hai tên thị vệ từ lâu đã rơi vào vực sâu mê muội, mỗi khi nhìn thấy bóng dáng của Triệu Doanh là hạ thân lại không tự chủ được mà cương cứng đến phát đau, khao khát được một lần dùng thân xác thô lậu này để làm món đồ chơi dâm đãng của y.
✨ Ủng hộ Kim Cương cho tác giả chương này ✨
Truyện được đăng duy nhất tại websites foxveil.org.
Xem chương mới nhất, sớm nhất và không quảng cáo chỉ có tại foxveil.org
0 Bình luận