Chương 15. Tứ Hoàn Tử Hiên Viên Cảnh
bởi tham ăn Hồ lyKhông ai có thể ngờ tới, Nhị tiểu thư của phủ Trấn Quốc Công — cũng chính là đích tỷ của Triệu Doanh — lại bị ban hôn cho Tứ hoàng tử.
Vị hoàng tử này tuy dung mạo lẫn tài năng đều xuất chúng, song vì mẫu phi xuất thân thấp kém nên hắn gần như không có cửa tranh đoạt đế vị. Huống hồ, thế nhân đều truyền tai nhau hắn mắc phải một “tật xấu thầm kín”, nhiều năm qua tuyệt đối không gần nữ sắc. Đích nữ phủ Trấn Quốc Công thân phận cao quý bực này, gả cho hắn trong mắt người ngoài chẳng khác nào chịu thiệt thòi lớn, có phu quân mà gieo mình vào cảnh thủ tiết sống.
Ai cũng hiểu, đạo thánh chỉ ban hôn này hơn phân nửa là do một tay Hoàng hậu thúc đẩy nhằm khống chế phủ Trấn Quốc Công, triệt hạ thế lực đang ngày một lớn mạnh của Triệu gia. Vị nương nương trên vương tọa kia hiện tại mới chỉ đôi mươi, nhưng thủ đoạn cùng tâm cơ đều cực kỳ thâm sâu. Thái tử do nàng sinh ra nay mới lên bốn, một khi Hoàng đế băng hà hoặc long thể xảy ra bất trắc, nàng tất sẽ buông rèm nhiếp chính, một tay thao túng triều cương. Điều khiến Trấn Quốc Công kiêng dè nhất chính là tài trí vượt xa phần lớn đại thần đương triều của nàng; một khi vị chủ tử này hoàn toàn nắm đại quyền trong tay, Triệu gia cùng phe cánh sớm muộn gì cũng bị thanh toán sạch sẽ. Bởi vậy, trong miệng thế nhân, vị hoàng hậu trẻ tuổi thiên tư tột đỉnh kia lại biến thành hai chữ “yêu hậu”.
Duy chỉ có Triệu Doanh — một kẻ xuyên không từ thời hiện đại tới — mới thấu rõ Tứ hoàng tử không phải mắc bệnh kín, mà thực chất là chứng sợ hãi tiếp xúc thân thể. Còn về vị hoàng hậu bị cả triều đình phỉ báng kia, nếu như sinh ra ở thời hiện đại, có lẽ nàng đã trở thành mẫu nữ nhân vạn người ngưỡng mộ.
Chính vì những lẽ đó, sau đại hôn, Triệu Cơ và Tứ hoàng tử vẫn luôn giữ khoảng cách chừng mực. Hai người chưa từng động phòng, cũng chẳng buồn can thiệp vào cuộc sống của đối phương. Triệu Cơ vẫn tự do đi lại giữa vương phủ và phủ Trấn Quốc Công như thuở trước. Bề ngoài danh chính ngôn thuận là phu thê, nhưng thực chất chỉ như hai kẻ xa lạ chung sống dưới một danh phận mà thôi.
Sự lạnh nhạt ấy cứ thế kéo dài, cho đến một ngày, một buổi yến tiệc ngắm cảnh thưởng rượu trên hồ.
Dưới ánh chiều tà, mặt hồ gợn sóng lăn tăn, phản chiếu bóng dáng chiếc lâu thuyền tư gia xa hoa đang chậm rãi xuôi dòng. Những chiếc lồng đèn đỏ treo dọc hành lang tỏa ra từng dải sáng lung linh huyền ảo xuống mặt nước. Trong khoang thuyền, tiếng đàn sáo du dương vang vọng, hòa cùng tiếng sóng vỗ mạn thuyền, tạo nên một bầu không khí vô cùng thanh nhã.
Triệu Doanh ung dung ngồi ở vị trí chủ tọa. Bên trái hắn là Triệu Cơ, bên phải là Triệu Mẫn. Đối diện lần lượt là Tứ hoàng tử, Hạ Chiêu An và Triệu Húc. Giữa sảnh, các ca cơ đang uyển chuyển múa theo điệu nhạc.
Triệu Doanh nâng chén rượu, khóe môi khẽ cong: “Hôm nay mời điện hạ đến đây, ngoài việc ngắm cảnh thưởng rượu, còn là muốn tiếp đón người thật chu đáo. Dù sao, đây cũng là lần đầu tiên điện hạ và bản công tử chính thức diện kiến.”
Triệu Doanh là thiên chi kiêu tử được phủ Trấn Quốc Công hết mực sủng ái, dung mạo xuất chúng, khí chất cao ngạo, trong mắt luôn mang theo sự tự phụ của kẻ đứng trên đỉnh cao. Ngược lại, Tứ hoàng tử lại là người bị hoàng thất lẫn triều thần ghẻ lạnh. Những lời đồn đại về bệnh tình khiến hắn trở thành đối tượng bị người đời thương hại, trong đôi mắt ấy luôn phảng phất nét cô độc cùng u uất.
Triệu Doanh dáng vẻ nhàn nhã dựa vào nhuyễn tháp, một tay cầm chén rượu, ánh mắt hờ hững thưởng thức điệu múa giữa sảnh. Hai bên hắn, Triệu Cơ và Triệu Mẫn dựa sát vào người, kẻ rót rượu, người dâng trân quả, cử chỉ hành động ái muội phóng túng tựa như các ca cơ đang câu dẫn khách nhân, chẳng màng đến chút quy củ lễ nghi nào.
Một lúc sau, Triệu Húc và Hạ Chiêu An cùng nâng chén bước đến trước bàn Triệu Doanh. Hai người ngồi xuống vị trí thấp hơn, nhẹ nhàng kính rượu, vừa uống vừa trò chuyện vui vẻ. Bầu không khí hòa hợp một cách quỷ dị, khiến Tứ hoàng tử ngồi phía xa nhìn vào liền cảm thấy một cỗ vị đạo ám muội khôn tả.
Trước ánh mắt ngỡ ngàng của Tứ hoàng tử, Triệu Doanh một tay ôm hai mỹ nhân, hai chân tùy ý duỗi thẳng ra phía trước.
Điều khiến hắn kinh ngạc hơn cả chính là Triệu Húc và Hạ Chiêu An dường như không hề để tâm, tựa hồ đã quá quen thuộc với cảnh tượng này. Hai người chẳng những không tỏ vẻ khó chịu, ngược lại còn tự nhiên đưa tay xoa bóp chân cho Triệu Doanh.
Triệu Doanh vẫn thần thái kiều mị nhấp một ngụm thanh tửu, hờ hững đảo mắt nhìn tấm rèm lụa tung bay cùng vũ điệu lả lơi của chúng ca cơ nơi trung sảnh. Hắn dường như đem hết thảy màn hoang dâm vô độ quanh mình coi như lẽ đương nhiên.
Chứng kiến khung cảnh kinh tâm động phách ấy, Tứ hoàng tử không khỏi ngây người sững sờ. Xét theo luân thường đạo lý, Triệu Húc vốn là trưởng bối của Triệu Doanh, còn Hạ Chiêu An lại là tỷ phu của hắn. Thế nhưng lúc này đây, nhìn thế nào đi chăng nữa, hai nam tử thân phận tôn quý kia lại hệt như hai kẻ sủng nam dâm đãng đang tranh nhau phủ phục, ra sức mơn trớn để hầu hạ vị chủ quân tối cao của mình.
Dưới ánh hoa đăng vàng vọt tràn ngập dâm khí, người nọ vẫn giữ nguyên dáng vẻ ung dung tự tại, khóe môi vương vấn nụ cười tà mị đầy ngạo nghễ, tựa hồ vạn vật chúng sinh trên thế gian này đều chẳng thể lọt vào đôi nhãn mâu thâm sâu của hắn. Nhìn Triệu Húc cùng Hạ Chiêu An vây quanh nói cười đón đưa, nhìn cái chạm thân mật cùng sự tín nhiệm cuồng nhiệt không chút che giấu giữa bọn họ, trong lòng Tứ hoàng tử bỗng chốc dâng lên một luồng tư vị chua chát, nửa phần ngưỡng mộ, nửa phần ghen tị điên cuồng.
Trong tâm trí hắn chợt nảy sinh một tà niệm hết sức hoang đường. Nếu như bản thân cũng có thể vứt bỏ hết thảy tôn nghiêm, được kề cận bên thân người nọ, được chịu chịu vuốt ve như Triệu Húc và Hạ Chiêu An lúc này… có lẽ cũng là một hồi khoái lạc tột đỉnh.
Tà niệm ấy vừa mới lóe lên đã khiến hắn giật mình kinh hãi, long tâm đại chấn. Tứ hoàng tử lập tức cúi đầu, vội vã uống cạn chén rượu nồng, cố chấp đè nén sự dao động dâm mị đang gợn sóng trong lòng. Nhưng khi vừa ngẩng đầu lên, đôi nhãn mâu ngập tràn thủy xuân của hắn vẫn bất tự chủ được mà dán chặt vào thân hình của Triệu Doanh thêm một lần nữa.
“Tứ hoàng tử.”
“Nghe hoàng tỷ nói, từ đêm đại hôn đến nay, người và nàng vẫn chưa từng viên phòng, đêm xuân bỏ ngỏ.”
“Bất nhã như vậy, liệu có ổn chăng?” Triệu Doanh thong thả xoay vần chén ngọc, chậm rãi buông lời phá vỡ bầu không khí ám muội trầm mặc.
Tứ hoàng tử hô hấp khựng lại, nhất thời nghẹn lời, lồng ngực phập phồng không biết phải ứng đối ra sao cho phải. Từ lúc bước chân lên chiếc hoa thuyền tà ác này, hắn đã bị chuốc không ít dâm tửu. Men say bốc lên hừng hực khiến thần trí hắn có phần mông lung, hạ thân rạo rực một cỗ nhiệt lượng hưng phấn khôn tả, lại càng làm cho dung nhan điên đảo chúng sinh của nam tử trước mặt trở nên mị hoặc quyến rũ khôn lường.
Ánh mắt hắn vô thức lưu luyến, găm chặt trên từng đường nét dung mạo của Triệu Doanh. Khóe môi thiếu niên luôn mang theo ý cười tựa có tựa không, đôi mắt đào hoa thâm sâu chứa đầy tà khí. Phong thái bừa bãi, trịch thượng ấy khiến trái tim Tứ hoàng tử bất giác co thắt, đập loạn liên hồi.
“Chuyện này… vốn là tư sự giữa ta và nàng.” Tứ hoàng tử khẽ ho một tiếng, ra sức che giấu sự chột dạ cùng nét mất tự nhiên của bản thân.
Triệu Doanh một tay bá đạo ôm trọn bờ eo thon của hai vị tỷ tỷ, khẽ nghiêng đầu đón nhận ngụm rượu bách hoa do Triệu Cơ rướn môi dâng tận miệng. Giọng nói hắn trầm thấp khàn khàn, mang theo vài phần cợt nhả trêu đùa: “Hay là… Tứ hoàng tử căn bản không thích tư sắc của Cơ nhi? Mà hình như ta lại nghe đồn đại rằng, hoàng tử điện hạ có tật xấu thầm kín”
Đôi mắt đào hoa của Triệu Doanh híp lại đầy tà ác, ánh mắt bén ngót như muốn lột trần y phục của Tứ hoàng tử, nhìn chằm chằm không rời: “Thật vừa khéo, bản công tử đối với phương diện này lại có chút am hiểu tường tận.”
Hắn lại nhấp thêm một ngụm rượu lớn, giọng điệu thong dong như thể đang đàm luận một chuyện hết sức bình thường: “Đó chưa hẳn là bệnh, có đôi khi chỉ là tâm lý, tạo thành tầng tầng chướng ngăn cách trong lòng mà thôi.”
Tứ hoàng tử khẽ nhíu chặt hàng mi thanh tú: “Ý của Tam công tử là…”
Triệu Doanh bật cười trầm đục đầy dụ hoặc: “Bản công tử có thể chữa.”
“Chữa… trị thế nào?” Tứ hoàng tử thốt lên theo bản năng nguyên thủy.
Chẳng biết là do tác dụng của tửu đang hoành hành, hay do ánh mắt ngập tràn mị hoặc hừng hực dục hỏa của Triệu Doanh lúc này quá mức thiêu đốt, hắn vội vàng dời mắt sang hướng khác, cả người run rẩy không dám nhìn thẳng thêm nữa.
Triệu Doanh khẽ ngoắc ngón tay thon dài về phía vị quý nhân đang chìm trong bể dục kia: “Lại đây, ngồi cạnh ta.”
Tứ hoàng tử thoáng ngẩn người, hai má đỏ bừng: “Ta sao?”
Khóe môi Triệu Doanh khẽ nhếch lên tạo thành một độ cong tà ác đến cực điểm, lười biếng không đáp lời.
Dưới sự thúc giục mãnh liệt của men rượu và dâm độc ngấm vào máu, Tứ hoàng tử do dự trong chốc lát rồi vẫn ngoan ngoãn, nhũn gối bước tới. Ngay khi hắn còn đang ngượng ngùng đứng trơ trọi chưa biết ngồi đâu, Triệu Mẫn đã thức thời đứng dậy, chuyển sang quỳ cạnh phu quân Hạ Chiêu An, nhường lại khoảng trống dâm mị ngay sát bên Triệu Doanh cho hắn.
Triệu Doanh nghiêng đầu nhìn tiểu mỹ nhân vừa ngoan ngoãn sa lưới, đáy mắt hiện lên chút trêu đùa, định đoạt: “Xem ra Tứ hoàng tử quả thực rất nghe lời, rất có cốt cách làm dâm nô.”
hắn định lên tiếng phản bác nhưng vừa đối diện với đôi nhãn mâu ngập tràn ý cười dâm tà kia, mọi lời lẽ đều nghẹn ứ nơi cổ họng, hô hấp dồn dập.
Triệu Doanh bất ngờ nâng bàn tay thô bạo bóp chặt lấy cằm của hoàng tử, kéo sát khuôn mặt tuấn mỹ kia lại gần rồi nhẹ nhàng phủ xuống một nụ hôn. Nụ hôn ấy tuy không nồng nhiệt, nhưng đủ để khơi dậy cơn sóng dục vọng nguyên thủy nhất trong lòng vị hoàng tử vốn luôn nhút nhát và cô độc kia.
“Ở bên cạnh ta, dùng thân xác hầu hạ ta, tâm bệnh của ngươi tự khắc sẽ khỏi.” Giọng điệu Triệu Doanh trầm khàn, mang theo khí vị dâm mị thốt lên sát vành tai đang đỏ bừng của hắn.
✨ Ủng hộ Kim Cương cho tác giả chương này ✨
Truyện được đăng duy nhất tại websites foxveil.org.
Xem chương mới nhất, sớm nhất và không quảng cáo chỉ có tại foxveil.org
0 Bình luận