Bạn không có cảnh báo nào.
Header Background Image
Chỉ mục chương

Ngay từ khoảnh khắc bước vào căn phòng này, Triệu Húc đã cảm thấy mọi thứ đều trở nên mất khống chế. 

Triệu Doanh lúc này hoàn toàn khác xa với thiếu niên cao ngạo lạnh nhạt mà hắn từng biết. 

Sau khi bị chất nhi kéo vào nụ hôn điên cuồng đầy tội lỗi kia, hắn lại cứ thế si ngốc nghe theo mà không chút từ chối, cũng chẳng muốn phản kháng, chỉ biết mê man chìm đắm trong cảm giác cấm kỵ đầy khoái cảm ấy.

Đã quá giới hạn, cũng quá dơ bẩn rồi.

Thế nhưng thời khắc này, khi quỳ dưới chân Triệu Doanh, nhìn long căn tuấn mỹ trước mặt, hắn vậy mà lại sinh ra lòng thèm khát mãnh liệt. 

Cảm giác rạo rực sôi sục khắp toàn thân. 

Một tia lý trí nhỏ nhoi cuối cùng đang cố giữ không cho hắn cúi xuống há miệng ngậm lấy mơn trớn, nhìn giọt dịch tàn dư nơi đỉnh đoạn ngọc hành, hắn… hắn thật sự muốn há miệng liếm mút nuốt chửng lấy nó.

Triệu Húc quỳ dưới chân thiếu niên, đầu óc đã hoàn toàn rối loạn. 

Hắn tham lam liếc nhìn đôi tay của Triệu Doanh — đôi tay vừa rồi còn tùy ý trêu đùa hai nữ nhân kia, khiến các nàng phát tình đến mất đi lý trí. 

Bất giác, hắn từ từ ngẩng mặt nhìn Triệu Doanh. Đôi mắt vốn luôn mang ý cười phóng túng lúc này đã hoàn toàn mờ đục trong dục vọng cùng si mê. 

Ánh mắt ấy giống như đang hèn mọn cầu xin một ân huệ.

Mà Triệu Doanh chỉ khẽ nhếch môi. Hắn dễ dàng đọc hiểu được suy nghĩ của vị tiểu thúc trước mặt:

“Xem ra… Bát gia nhà ta đang phát dâm động tình rồi.”

Giọng nói khàn thấp mang theo ý cười tà khí khiến tim Triệu Húc run lên dữ dội. 

Ngay sau đó, bàn tay Triệu Doanh liền chậm rãi đè xuống sau gáy hắn, động tác đầy cảm giác áp chế cùng trêu đùa nguy hiểm:

“Đã khát khao như vậy… Ta chiều thúc một chút cũng không phải không được. Liếm đi, ta sẽ ban thưởng cho thúc.”

Hắn ngồi dựa lưng vào ghế, mái tóc đen mềm rũ xuống trước bờ vai trắng lạnh, vài sợi lười biếng che đi đôi mắt dài hẹp. 

Thiếu niên nhắm mắt dưỡng thần, xiêm y gạt sang một bên để lộ cơ bụng săn chắc mảnh mai, mà phía dưới chính là đầu của Triệu Húc đang nhấp nhô phục thị, bú liếm hầu hạ hắn như một sủng vật tham ăn.

Triệu Húc quỳ trên mặt đất, đều đặn lên xuống kích thích quy đầu. 

Hắn tận lực mở rộng cánh môi, dùng khoang miệng và cổ họng để bao bọc lấy cự vật kia một cách vụng về, chiếc lưỡi mềm chủ động múa may xoay tròn, liếm mút loát động lên xuống vô cùng say mê. 

Đồng thời, đôi tay hắn phối hợp nắm lấy phần căn nguyên cùng hai viên ngọc hoàn để xoa bóp vuốt ve theo nhịp lên xuống. 

Khoang miệng nhỏ nhắn được thao lộng đến sung sướng, từng tia tân dịch dính nhớt chảy dọc xuống khóe môi, tạo nên một hình ảnh thập phần dâm mỹ.

Ở trên cao, Triệu Doanh cúi đầu nhìn hắn bằng ánh mắt đầy tà khí cùng thích thú, giống như đang thưởng thức dáng vẻ sa đọa của mỹ nam.

Kiếp trước Nhã Doanh đã sống đến ba mươi lăm tuổi, cho nên hiện tại nhìn Triệu Húc quỳ dưới chân, hắn lại thấy đối phương chỉ như một đứa trẻ mà thôi. 

Trong lòng thoáng qua một tia nghĩ không nỡ chà đạp. Nhưng… hắn vốn là kẻ không thích nhẹ nhàng trong chuyện hoan ái, mà dáng vẻ của mỹ nam đang quỳ lúc này đây quá mức dâm mị, như đang mời gọi hắn hãy tàn nhẫn hơn. Vậy thì hắn đành chiều theo.

Bàn tay hắn đưa xuống phía dưới, siết chặt lấy tóc hậu gáy Triệu Húc, không thương tiếc mà nhấn mạnh xuống. 

Cự vật ngạnh cứng cứ thế đâm thẳng tận gốc vào sâu trong cuống họng. 

Cùng lúc đó, bàn chân hắn lại đạp vào hạ bộ đang cương cứng của Triệu Húc, nhẹ nhàng loát động chà đạp. 

Chỉ bấy nhiêu thôi mà Triệu Húc đã không chịu nổi mà phóng thích tinh quang. 

Tinh dịch tuôn trào quá nhiều, dù cách một lớp vải xiêm y vẫn nhuộm ướt đẫm lòng bàn chân Triệu Doanh.

Triệu Húc bất ngờ bị thọc mạnh đến hai mắt trắng dã, “ngô ngô” nghẹn ngào, đầu lắc lư muốn chống đẩy. 

Nhưng lại có một sức lực từ bàn tay trên đầu nhấn xuống mạnh hơn. 

Triệu Húc không thể phản kháng, không còn giãy giụa nữa mà cố gắng thả lỏng cuống họng để ngọc hành có thể cắm sâu thêm.

Triệu Doanh nhích hông đẩy sâu phân thân vào trong hầu trung của mỹ nam, tay càng thêm thô lỗ nắm tóc Triệu Húc liên tục nhấn đẩy theo nhịp, đem gậy thịt dưới háng liên tục đỉnh sâu tận gốc. 

Đối với Triệu Doanh, trước mắt chẳng qua chỉ là chút thú vui dùng để phát tiết dục vọng hằng ngày. 

Hắn tùy ý chà đạp vị tiểu thúc, ánh mắt từ đầu đến cuối vẫn lười biếng mê hoặc.

Nhưng đối với Triệu Húc… Giống như đây không chỉ là nhục dục, mà là một nghi thức thiêng liêng để chứng minh rằng từ hôm nay trở đi… hắn đã hoàn toàn trở thành món đồ chơi thuộc về Triệu Doanh.

Cánh cửa lần nữa bị đẩy mở.

Tiểu Y cúi đầu bước vào, trên tay bưng khay gỗ đặt một bát canh gà hầm sâm còn bốc khói nghi ngút. 

Mùi thuốc bổ nhàn nhạt nhanh chóng lan khắp căn phòng. 

Nàng vừa ngẩng đầu lên đã lập tức đỏ bừng mặt vì cảnh tượng trước mắt. 

Bát gia cao ngạo lại đang quỳ ở giữa hai chân Tam thiếu gia, y phục hỗn loạn, đầu tóc rối nhẹ, say mê liếm mút phân thân cho thiếu gia. 

Nhìn dáng vẻ của Bát gia lúc này còn dâm tục, sa đọa hơn cả nàng và tiểu thư khi nãy.

Triệu Doanh chậm rãi nhận lấy bát canh, nhàn nhạt uống vài ngụm. 

Đặt bát xuống, hắn mới lười biếng nâng mắt nhìn tiểu nha hoàn đang đứng bên cạnh ngại ngùng run rẩy:

“Quỳ xuống, lại đây.”

Tiểu Y mặt đỏ bừng, thân hình run nhẹ, ngoan ngoãn quỳ bò tới bên chân Triệu Doanh. 

Triệu Doanh nhìn nàng, khóe môi cong lên đầy tà mị. Hắn đưa bàn chân thon dài đặt thẳng trước mặt nàng, nhàn nhạt ra lệnh:

“Vừa rồi bị Bát gia làm bẩn mất rồi, em liếm sạch cho ta.”

“Vừa mới bị Bát gia làm bẩn mất rồi…”

“Tiểu Y, em liếm sạch cho ta.”

Giọng nói lười biếng của Triệu Doanh vang lên, câu nói ấy khiến tim Triệu Húc run lên mãnh liệt.

Hắn vừa xấu hổ lại vừa hưng phấn đến mức đầu ngón tay vô thức siết chặt. 

Hơi thở hoàn toàn rối loạn, môi lưỡi hắn điên cuồng liếm mút loát động, chủ động cúi đầu xuống sâu hơn, đưa lưỡi cuốn lấy hai viên ngọc hoàn vào trong khoang miệng. 

Hắn dùng môi lưỡi không ngừng mát-xa xoay tròn 2 viên ngọc hành, hai bàn tay liên tục vuốt ve loát nhẹ thân trụ đang cương cứng đầy vẻ nịnh nọt, giống như đang tự trách vì khoang miệng không thể cùng lúc chứa đựng tất cả. 

Cảnh tượng hết sức hoang dã và dâm mỹ không thôi.

Mà Tiểu Y mặt nhỏ nhắn đã đỏ bừng đến tận mang tai, đôi môi khô khốc run rẩy, cả người nóng lên vì cảm giác kích thích kỳ lạ chưa từng có. 

Nàng cẩn thận vươn tay đỡ lấy bàn chân của Triệu Doanh, động tác mềm mại mà cung kính như đang chạm vào thánh vật vô cùng quý giá. 

Tiểu nha hoàn run rẩy cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên đầu ngón chân của Tam thiếu gia.

Khoảnh khắc chạm vào làn da kia, thần trí nàng như dần trống rỗng, dục vọng cuồn cuộn dâng trào. 

Nàng không thấy dơ bẩn, cũng chẳng còn xấu hổ… cứ thế mê man liếm mút từng ngón chân rồi tới các kẽ chân, tựa như thứ mình đang nhấm nháp không phải phàm trần mà là nhân sâm ngàn năm quý giá. 

Nàng cam tâm tình nguyện sa ngã, nghiện ngập trong sự phục tùng này.

Qua rất lâu, trong phòng dưới ánh nến mờ ảo lúc này vẫn phủ đầy hương vị ám muội, tình sắc.

Một người là Bát gia cao quý của phủ Trấn Quốc Công đang quỳ gối tóc tai rối bời, ánh mắt si mê mờ mịt kịch liệt, môi lưỡi điên cuồng phục thị bú mút ngọc hành, vuốt ve ngọc hoàn cho một thiếu niên đang tuổi chớm trưởng thành. 

Một người là tiểu nha hoàn thân phận thấp kém quỳ bò dưới đất, say mê liếm mút bàn chân cho nam nhi kia.

Lúc này, cả hai lại hoàn toàn quên mất thân phận cùng khoảng cách sang hèn, cùng quỳ phục dưới háng Triệu Doanh. 

Ánh mắt mê loạn dâm mị cực điểm, tựa như hai nô lệ dục vọng đang khao khát chủ nhân ban phát ân huệ. Trong mắt họ dường như chỉ còn lại duy nhất người trước mặt.

Mà Triệu Doanh vẫn ung dung tựa lưng nơi ghế, mái tóc đen rũ xuống bên cổ, ánh mắt híp lại đầy tà khí cùng hưởng thụ. Giống như đang tùy ý thưởng thức dáng vẻ sa đọa của hai kẻ đã hoàn toàn bị mình mê hoặc.

Triệu Doanh cuối cùng cũng mất kiên nhẫn với dáng vẻ si mê kia. 

Hắn chậm rãi rút chân khỏi môi Tiểu Y, đầu ngón chân còn cố ý lướt nhẹ qua bờ môi nàng khiến tiểu nha hoàn run lên vì lưu luyến. 

Ngay sau đó, hắn lười biếng đạp nhẹ lên ngực nàng, rồi thô bạo hất nàng sang một bên. 

Tiểu Y mềm nhũn ngã xuống thảm, đôi mắt vẫn mê man nhìn theo hắn như chưa hoàn hồn.

Mà Triệu Húc còn đang say mê kịch liệt bú mút nhị căn cho cháu trai chưa kịp phản ứng đã bị Triệu Doanh mạnh tay nắm tóc kéo lên. 

Triệu Doanh cúi xuống nhìn hắn, đầu ngón tay khẽ vỗ lên gương mặt tuấn mỹ đang đỏ bừng kia, khóe môi cong lên đầy tà khí:

“Tiểu thúc…”

Giọng nói khàn thấp vừa dứt, hai ngón tay hắn đã tùy ý thọc sâu vào khoang miệng Triệu Húc. 

Động tác trêu chọc đầy cảm giác áp chế khiến hơi thở đối phương lập tức rối loạn.

“Đứng lên nào.”

Ngay sau đó, Triệu Doanh trực tiếp đứng dậy, thô bạo ép Triệu Húc cúi người, lồng ngực úp chặt xuống bàn gỗ phía trước.

Triệu Húc có chút giật mình, lời chưa kịp thốt ra thì giọng nói của Triệu Doanh đã vang lên sát bên tai:

“Tiểu thúc cứ việc hét lên đi.”

Hắn cúi người sát xuống, hơi thở nóng rực lướt qua vành tai Triệu Húc, giọng điệu vừa tà mị hoang dâm vừa đầy khiêu khích:

“Để toàn bộ hạ nhân trong phủ đều chạy tới đây xem… Xem Bát gia ngày thường phong lưu phóng túng của phủ Trấn Quốc Công hiện tại đang có dáng vẻ chịu đựng, dâm mỹ thế nào.”

Cả người Triệu Húc lập tức cứng đờ. Chưa kịp hiểu chuyện gì thì hạ thân bỗng nhiên lạnh toát, xiêm y cùng quần lót đã bị tụt xuống một cách thô bạo.

Triệu Doanh vỗ mạnh vào khuôn mông nở nang của Triệu Húc, ý tứ ra lệnh:

“Thả lỏng đi, nếu không sẽ làm thúc đau đấy. Tiểu thúc dâm mị của ta, chất nhi sẽ chiếm trọn nơi này của người, ban thưởng cho người ăn no ngọc dịch.”

Triệu Doanh mỉm cười, một tay đỡ lấy cự vật căng cứng dưới háng mình, nhắm ngay cửa cúc huyệt trinh nguyên huyền bí của Triệu Húc mà không một chút thương tiếc, mạnh bạo đâm thẳng vào. 

Dù ngọc hành trước đó đã được liếm mút bôi trơn sẵn, nhưng sự thô bạo ấy vẫn khiến Triệu Húc đau đớn tột cùng. 

Nơi tư mật như bị xé rách, hắn vội đưa tay bịt chặt miệng cố không để bản thân hét lên, nhưng âm thanh rên rỉ đầy đau đớn và kích tình vẫn không thể nào che giấu nổi.

✨ Ủng hộ Kim Cương cho tác giả chương này ✨

Truyện được đăng duy nhất tại websites foxveil.org.

Xem chương mới nhất, sớm nhất và không quảng cáo chỉ có tại foxveil.org

0 Bình luận

Gửi phản hồi

Ghi chú