Bạn không có cảnh báo nào.
Header Background Image
Chỉ mục chương

Triệu Cơ từ nhỏ đã cưng chiều đứa đệ đệ này đến tận xương tủy. Kể từ khi nàng trao tấm thân xử nữ cho hắn, thứ tình cảm lệch lạc ấy lại càng bùng cháy đến mức mất đi lý trí. 

Chỉ cần là thứ Triệu Doanh để mắt tới, nàng đều sẵn lòng dâng tặng cho hắn. Thậm chí có đôi khi, Triệu Doanh chỉ vô tình lưu lại ánh mắt trên người một ai đó lâu hơn một chút, Triệu Cơ liền ghi khắc vào trong lòng.. 

Và đêm nay cũng không ngoại lệ. Chỉ vì một câu đánh giá “không tệ” hời hợt của Triệu Doanh, nàng liền đích thân mang theo Tứ muội Triệu Oánh cùng Tam di nương Alan tới dâng tặng cho hắn.

Trong đình viện, ngọn đèn lưu ly tỏa ra thứ ánh sáng vàng nhạt nhòa. Triệu Doanh lười biếng thả mình trên chiếc ghế quý phi bằng gỗ sưa, một tay chống má, khép hờ đôi mắt đào hoa để thưởng thức tiếng đàn tranh du dương.

Gió đêm thanh mát khẽ lướt qua. Mái tóc đen dài tựa suối mun cùng vạt áo khoác trắng tinh khôi của hắn nhẹ nhàng lay động. Dung mạo tuấn mỹ vô song dưới ánh đèn chập chờn lại càng thêm phần yêu dị, điên đảo chúng sinh. 

Bốn phía đình đài, nha hoàn cùng thị vệ lặng lẽ như những pho tượng đứng hầu. Đại tiểu thư Triệu Mẫn ngồi một bên, bàn tay ngọc ngà cẩn thận bóc từng lớp vỏ nho mọng nước, nhẹ nhàng đút cho hắn ăn. Hai bên ghế, hai ả hầu gái với xiêm y mỏng manh trễ tràng tận thắt lưng, đem đôi gò bồng đảo căng tròn ma sát không ngừng lên bờ vai hắn, thi thoảng lại trượt lên cọ xát vào má. Triệu Doanh thi thoảng chỉ khẽ quay đầu, tùy ý liếm mút đầy phóng đãng.

Dưới chân, hai tên thị vệ quỳ gối xoa bóp chân cho chủ tử. Mà giữa háng hắn, một nha hoàn khác đang phủ phục, mê muội ngậm liếm long căn thô đại với dáng vẻ say mê. 

Khung cảnh xa hoa đồi trụy, dâm tục đến tột cùng ấy lại được bao phủ bởi một sự im lặng quỷ dị. Đúng lúc này, Triệu Cơ dẫn theo Triệu Oánh và Alan dời gót sen bước vào. Khóe môi nàng khẽ cong lên một độ cong dâm mỹ: “Tam đệ. Nữ nhân đệ thích, tỷ tỷ đã mang tới cho đệ rồi đây.” 

Triệu Oánh và Alan nghe thấy vậy đồng thời ngẩng đầu. Đầu óc cả hai còn đang trống rỗng, mờ mịt chưa hiểu hết thâm ý trong lời nói của Triệu Cơ thì đã lập tức bị cảnh tượng hoang dâm trước mắt làm cho chấn động tâm can. Tam thiếu gia thế mà lại cả gan làm loại chuyện bại hoại luân thường đạo lý này ngay giữa thanh thiên bạch nhật, thật sự là kinh thế hãi tục, điên rồ đến cực điểm! 

Thế nhưng, chính trong không gian trụy lạc đầy mùi vị dâm mỹ ái muội ấy, Triệu Doanh ngự trên chiếc ghế quý phi lại mang một vẻ đẹp thoát tục khôn lường. Dung mạo tuấn mỹ như thiên tiên hạ phàm khiến người ta không thể rời mắt, dường như những thứ phong hoa tuyết nguyệt dâm ô kia hoàn toàn chẳng thể vấy bẩn lên thần sắc cao quý vốn có của hắn.

Triệu Oánh vô thức đỏ bừng mặt, toàn thân rạo rực, con tim trong lồng ngực đập liên hồi như trống trận. Rõ ràng ngày thường vẫn thường xuyên chạm mặt, vậy mà không hiểu sao mỗi lần diện kiến vị Tam ca này, trái tim thiếu nữ của nàng vẫn không kìm được mà rung động mãnh liệt. 

Ngay cả Alan cũng thẫn thờ đánh mất thần trí. Đôi mắt xanh nhạt như nước hồ thu lặng lẽ khóa chặt trên thân hình của thiếu niên trước mặt. Thân thể đói khát lâu ngày không được nam nhân khai phá bỗng chốc rạo rực, nóng bức như bị ngọn lửa vô hình thiêu đốt, chỉ trong chớp mắt, hạ thân của nàng đã ướt đẫm một mảng xuân thủy dạt dào. 

“Alan di, Oánh nhi, ngồi đi.” Triệu Doanh vẫn giữ chất giọng lười biếng, khàn khàn đầy từ tính vang lên. 

Triệu Cơ dời bước đến ngồi bên mép ghế, Triệu Doanh liền thuận thế vươn tay ôm chặt lấy vòng eo thon của nàng, đồng thời thô bạo kéo tuột cổ xiêm y xuống, hiển lộ ra một bầu ngực tuyết trắng căng tròn, ngang nhiên nhào nặn trước mắt bao người. 

Triệu Cơ thế mà không chút phản kháng, ngược lại theo từng nhịp bóp siết không thương tiếc của bàn tay nam nhân, tiếng rên rỉ khẽ khàng từ cánh mũi nàng bắt đầu lớn dần. Đôi mắt trong veo ban đầu dần phủ một tầng sương xuân mờ mịt, nàng cúi đầu nhìn chằm chằm vào cự vật đang được tiểu nha hoàn bú mút kia với ánh mắt thèm thuồng khát khao, cổ họng khát khô, hai má ửng hồng quyến rũ. 

Triệu Doanh dùng tay đẩy mạnh đầu ả nha hoàn dưới háng ra, rồi ghé sát nhìn khuôn mặt đang mê man trong dục vọng của Triệu Cơ, đôi mắt cong lên thành hình bán nguyệt đầy dâm mỹ: “Tỷ tỷ thèm rồi sao?” 

“Ưm… ta muốn…” Triệu Cơ ngoan ngoãn quỳ sụp xuống thế chỗ cho tiểu nha hoàn. Nàng nâng niu khúc thịt thô dài, nổi đầy gân xanh đang cương cứng ngắc trong tay như bảo vật, rồi vội vã đưa vào khuôn miệng ngọc, say mê mút mát, ngậm nuốt điên cuồng. 

“Oánh nhi, lại đây.” Hắn đưa tay vỗ nhẹ lên khoảng trống bên cạnh mình. 

Triệu Oánh nhất thời thẹn thùng đến đỏ gắt mặt, đầu ngón tay siết chặt lấy vạt áo đến mức trắng bệch, lý trí mỏng manh lên tiếng: “Tam ca… như thế này… có phải là không hợp quy củ? Chúng ta… chúng ta là huynh muội mà…” 

“Ồ? Vậy muội muốn thế nào đây?” Triệu Doanh nhếch môi cười tà, ánh mắt thập phần quyến rũ và cợt nhả: “Đại tỷ và Nhị tỷ từ sớm đã là nữ nhân dưới thân ta rồi.” 

Hắn buông lời trêu chọc, ánh mắt hờ hững dời sang phía Alan: “Alan di… qua bên này.” 

Alan vốn đang thất thần chìm đắm vào trong dục vọng hoang đường khi nhìn cơ thể hắn, nghe thấy tiếng gọi ấy, đôi mắt xanh nhạt lập tức sáng rực lên như lửa cháy. Giống như đã chờ đợi ân sủng này từ lâu, nàng không chút do dự bước đến, nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh Triệu Doanh, cố ý đem đôi gò bồng đảo mềm mại như bông ép chặt vào cánh tay rắn rỏi của hắn. 

Triệu Oánh bỗng chốc hốt hoảng. Nhìn thấy vị di nương đã ngồi sát sạt bên cạnh Tam ca, trong lòng nàng dâng lên một nỗi mất mát to lớn, giống như vừa bỏ lỡ điều gì vô cùng quan trọng trong đời. Nàng ấp úng, cánh môi run rẩy: “Muội… muội…” 

“À, bây giờ thì hết chỗ ngồi mất rồi.” Triệu Doanh bất giác bật cười, giọng điệu trêu ngươi đầy thích thú. 

Triệu Oánh đôi mắt đẹp ngân ngấn nước, tủi thân nhìn ca ca, bộ dạng đáng thương e ấp vô ngần. Thấy nàng như vậy, ý cười trong mắt Triệu Doanh càng thêm sâu hoắm. Hắn chống cằm, đôi mắt đào hoa tràn ngập tà khí hoang dại: “Hay là… muội lại đây ngồi lên đùi huynh đi?” 

Gương mặt nhỏ nhắn của Triệu Oánh lập tức đỏ bừng lên tận mang tai: “Tam… Tam ca!” Nàng xấu hổ đến mức không dập nổi đầu xuống, chỉ biết đứng chôn chân tại chỗ, hai tay xoắn chặt vạt áo đến nhàu nát. 

Chứng kiến bộ dạng thiếu nữ e ấp ấy, khóe môi Triệu Doanh càng cong lên đầy tà ác. Hắn đứng bật dậy, dời gót đến sát bên Triệu Oánh, đôi mắt mê hoặc phóng ra luồng điện nhiếp hồn. Đầu ngón tay thon dài của hắn khẽ vươn ra, tà mị nâng chiếc cằm nhỏ nhắn của nàng lên. 

“Sao lại ngây ngốc nhìn ta như vậy?” Giọng nói khàn thấp, dâm mỹ phả ngay bên vành tai nhạy cảm của thiếu nữ.

Chưa kịp để nàng định thần, hắn đã thô bạo áp môi xuống, chiếm trọn lấy bờ môi anh đào của nàng bằng một nụ hôn nồng cháy. Vòng tay rắn chắc như gọng kìm lập tức siết chặt lấy eo thon, cưỡng ép đẩy thân hình mảnh mai của nàng lùi về phía sau, cho đến khi tấm lưng ngọc khẽ chạm vào cây cột gỗ lạnh ngắt của đình viện…

Hơi thở hai người giao hòa, quấn quýt lấy nhau không rời. 

Với kinh nghiệm phong tình dày dạn, chỉ cần một nụ hôn điệu nghệ, Triệu Doanh đã dễ dàng tước đoạt hồn phách của bất cứ nữ nhân nào. Hắn nhẹ nhàng nhấm nháp, liếm mút đôi môi mềm mại như cánh hoa của tiểu muội, rồi khéo léo dùng đầu lưỡi cạy mở hàm răng ngọc, dịu dàng tiến vào trong cuộn lấy chiếc lưỡi đinh hương của nàng mà xoay tròn, mơn trớn đầy sủng ái. Động tác của hắn thập phần thong thả, ôn nhu như đang dạy dỗ một nữ hài nhỏ, tuyệt nhiên không làm nàng hoảng sợ.

Một thiếu nữ vừa vặn trăng non mười ba tuổi như nàng, làm sao có thể kháng cự lại nụ hôn mật ngọt đầy mê hoặc của vị Tam ca tuấn mỹ vô song này? Trái tim thiếu nữ đập loạn nhịp liên hồi. Nụ hôn triền miên dâm mỹ ấy tựa như một trận gió xuân lay động mặt hồ, lùa vào tận sâu trong tâm can nàng. 

Triệu Doanh khéo léo một tay siết chặt eo thon, tay còn lại luồn qua lớp vải lụa là xoa bóp bầu ngực sữa nhỏ nhắn tròn trịa bằng quả cam. Đôi bàn tay mang ma lực xoay chuyển đất trời không ngừng mơn trớn, khiến Triệu Oánh rơi vào trạng thái dục tiên dục tử, hoàn toàn quên bẵng đi quy củ, vứt bỏ toàn bộ luân thường đạo lý ra sau đầu. 

Nàng hoàn toàn sa đọa, chìm đắm trong nụ hôn cấm kỵ trần trụi. Những tiếng rên rỉ bắt đầu bật ra từ cánh mũi phập phồng cùng hơi thở nặng nề, kiều suyễn đầy tình tứ. 

Nhận thấy thời cơ chín muồi, bàn tay Triệu Doanh nhẹ nhàng luồn sâu vào trong cổ xiêm y, trực tiếp xoa bóp, kích thích hai hạt nhũ hoa non tơ, hồng nhuận. Tay còn lại lướt nhẹ từ eo dọc xuống mông mềm, khẽ lật vạt váy xuân rồi luồn tay vào trong, dứt khoát dìm chiếc quần lót lụa xuống tận bắp chân. 

Đầu long căn thô nóng nhẹ nhàng trượt lên trượt xuống, ma sát đầy gợi tình nơi cửa tiểu huyệt non mềm, chưa từng được khai phá. Triệu Oánh thần trí mê man như lạc bước vào cõi bồng lai tiên cảnh, linh hồn nàng hoàn toàn bị tước đoạt bởi nụ hôn đường mật kia. Thanh âm rên rỉ khẽ khàng lúc đầu giờ đây càng trở nên dồn dập, gấp gáp. 

“Muội muội… thả lỏng chút. Huynh cắm vào… sẽ nhẹ nhàng thôi…” 

“Ưm… ưm…” Triệu Oánh chìm sâu vào sự quyến rũ chết người của Tam ca, hai tay vô thức siết chặt lấy bờ eo săn chắc của hắn như thể đang khát khao chờ đợi. Tiểu huyệt non nớt lúc này đã ướt đẫm xuân thủy, căng mọng lên vì bị cự vật thô đại liên tục cọ xát kích thích. 

“Phụp…” Một tiếng động nhỏ vang lên, màng trinh mỏng manh bị đâm thủng không thương tiếc. Côn thịt thô dài, hung hãn đóng thẳng vào, phá tan sự trong trắng bấy lâu của nàng. 

“Á… á…!” Triệu Oánh chịu đau đớn bất ngờ, liền hét thất thanh lên một tiếng. Hạ thân nàng run rẩy dữ dội, một thứ cảm giác vừa đau đớn thấu xương lại vừa sung sướng ngập tràn đan xen vào nhau. Nàng đau vì thể xác bị xé toạc, nhưng lại vô cùng hạnh phúc khi cảm nhận được vòng tay ấm áp, vững chãi của Tam ca đang bao bọc lấy mình. 

“Bạch… bạch… bạch…” Tiếng côn thịt thô bạo va chạm, ra vào điên cuồng nơi tiểu huyệt vang lên đều đặn. 

“A… ư… ca ca… muội đau… hức… ca ca…”

“Ngoan nào… chịu đựng một chút, một lát nữa sẽ không còn đau nữa.” Thanh âm khàn nhẹ, dụ dỗ đầy mị hoặc của Triệu Doanh vương vất bên tai tiểu muội. 

“Hức… chậm một chút… hức… của huynh to quá…” 

Tiếng khóc nức nở nghẹn ngào cùng âm thanh kiều suyễn dâm mỹ của thiếu nữ nhỏ bé không những không làm Triệu Doanh dừng lại, ngược lại càng kích thích dã tính điên cuồng ẩn sâu bên trong hắn. Tốc độ đâm rút không hề thuyên giảm mà càng lúc càng dồn dập, mãnh liệt hơn. Một tay hắn siết chặt eo nàng ép sát vào cột gỗ, một tay thô bạo nhào nặn bầu vú đào non tơ của tiểu muội, mỗi nhịp động đều sũng nước. 

Dâm thủy tràn trề tuôn ra, nhuộm ướt đẫm hạ thân của cả hai, tiếng nước nhóp nhép, bạch bạch vang lên không ngớt giữa không gian tĩnh mịch. 

Triệu Cơ dời gót sen, nhẹ nhàng bước đến bên cạnh, vòng tay ôm lấy eo Triệu Doanh. Đôi môi hồng nhuận nhẹ nhàng mơn trớn rồi liếm láp vành tai hắn, thổi nhẹ một hơi khí nóng ái muội: “Đệ đệ, món quà tỷ tỷ tự tay dâng tặng này, đệ có ưng ý không?” 

Vừa nói nàng vừa đem cặp nhũ hoa căng mọng của mình dán chặt vào cánh tay rắn rỏi của Triệu Doanh, đồng thời ghé sát khuôn mặt kiều diễm tới, cưỡng đoạt lấy đôi môi của đệ đệ đang hôn Triệu Oánh. Nàng tham lam mút mát, liếm liếm bờ môi hắn để hưởng ké dư vị tình ái. 

Triệu Oánh đôi mắt long lanh đẫm lệ, bất lực nhìn Nhị tỷ cướp đi đôi môi của ca ca. Nàng dùng ánh mắt đáng thương vô cùng nhìn hai người họ. Nơi tiểu huyệt dưới thân đang tê rần, căng cứng vì côn thịt của ca ca vẫn liên tục đâm chọc cuồng nhiệt. Thoáng qua một tia ghen tị của nữ nhân, nàng đưa hai tay giữ chặt lấy eo ca ca rồi vùi đầu vào lồng ngực trần của hắn, dáng điệu làm nũng như muốn giành lại sự chú ý: “Ca ca… hức… ư… muội đau quá… hức…”

Phía bên này, Tam di nương Alan bị cảnh tượng hoang dâm, loạn luân trước mắt kích thích đến mức cực điểm. Nàng mê man nhìn thiếu niên yêu dị trước mặt: khuôn mặt đẹp đến nghịch thiên, mái tóc mun dài buông xõa qua vai, dáng người săn chắc mảnh khảnh với vòng eo dẻo dai và bờ mông cong vút đang từng nhịp từng nhịp thúc mạnh côn thịt vào tiểu huyệt của thiếu nữ. 

Toàn thân Alan di tê rần, co cứng cả chân tay. Nàng siết chặt hai đùi để kìm nén tiểu huyệt ướt sũng đang run rẩy liên hồi của mình. Trong cơn say dục vọng, nàng bất giác bắt chước hành động của Triệu Cơ, run rẩy tiến lại gần, tự tay cởi bỏ xiêm y rồi đem đôi gò bồng đảo căng đầy cọ xát vào tấm lưng của Triệu Doanh, bật ra thanh âm rên rỉ nghẹn ngào: “Tam thiếu gia… ư…” 

“Alan di… Nàng đây là đang muốn phát dâm với nhi tử của phu quân mình sao?” Triệu Doanh quay đầu lại, giọng nói tà mị khôn lường, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười giễu cợt: “Hành động này của di nương, có phải là quá mức dâm tiện, đê hèn rồi không?” 

Vừa dứt câu, Triệu Doanh đột ngột rút mạnh long căn ra khỏi tiểu huyệt đang rỉ máu của Triệu Oánh. Hắn xoay người, dứt khoát đẩy Alan ngã sấp xuống chiếc bàn đá lạnh bên cạnh. Bàn tay thô bạo giật phăng toàn bộ xiêm y vướng víu dưới hạ thân nàng, giáng một cái tát nảy lửa vào bờ mông căng tròn của nàng, quát lớn: “Tự tay vạch tiểu huyệt dâm đãng của nàng ra!” Giọng nói của hắn lúc này không còn nửa phần nhẹ nhàng, che chở như khi đối đãi với Triệu Oánh. 

“Dâm phụ chết tiệt… Tiện nhân… Bổn thiếu gia hôm nay sẽ thao nát cái tiểu huyệt thèm khát này của di nương!” 

Dứt lời, hắn thô bạo đâm mạnh một cú lút gốc vào sâu trong nội khu của nàng. 

“Tam thiếu gia… ư… ư… Thiếp sướng phát điên rồi… Á…!” Tam di nương hoàn toàn rơi vào trạng thái dục tiên dục tử, mê man chìm đắm trong vũng bùn dục vọng. Nàng vốn dĩ đã bị thiếu niên yêu mị này câu mất hồn phách từ rất lâu về trước. Dù dung mạo nàng có xinh đẹp tựa thiên thần, nhưng thân phận là di nương, lại sớm đã thất thân cho lão gia, thế nên dù có khát khao thiếu gia đến cháy lòng, nàng cũng chưa từng dám mộng tưởng đến chuyện cấm kỵ này. 

“Dâm phụ… Kỹ nữ… Tại sao chỗ này lại nhiều nước như vậy, hửm?” 

“Á… Là… Là vì thiếu gia… Là nô tỳ thèm muốn thiếu gia… Hu hu… Nô tỳ biết sai rồi… Ư… Á… ưm…” 

Tiếng rên rỉ hoang dại cùng những câu nói đứt quãng, dâm đãng tột cùng của Tam di nương lọt vào tai khiến Triệu Oánh mặt đỏ như gấc chín. Tiểu huyệt nhỏ của nàng vô thức co rút liên hồi, dâm thủy hòa cùng huyết trinh cứ thế chảy ra thành từng dòng dọc theo đùi ngọc. 

Triệu Doanh vươn hai cánh tay dài, thô bạo kéo cả Triệu Cơ lẫn Triệu Oánh lại gần, ôm chặt mỗi người một bên ngực.

Phía dưới hạ thân, hắn kịch liệt đâm chọc, tàn phá tiểu huyệt của di nương. Bên trên, hắn triền miên trao nụ hôn dâm mỹ cho cả tiểu muội lẫn tỷ tỷ, hai bàn tay điêu luyện không ngừng nhào nặn, bóp siết bầu vú đào căng mọng của các nàng mà hưởng lạc. 

Chính lúc này, một ả nha hoàn khác quỳ gối bên cạnh nhận thấy phía sau bờ mông săn chắc của chủ tử đang trống trải, liền hăm hở bò trườn tới. Nàng chui đầu vào dưới hạ bộ hắn, thè chiếc lưỡi đinh hương lướt nhẹ, tận tâm liếm mút hậu môn cho chủ tử. Ả hầu này vốn biết rõ Tam thiếu gia có sở thích đặc biệt là được nữ nhân hầu hạ, liếm láp cúc hoa, thế nên càng ra sức dùng đầu lưỡi mát-xa, liếm láp cẩn trọng, tuyệt đối không để chủ tử sinh lòng chán ghét. 

Cuộc mây mưa triền miên kéo dài hơn hai khắc thời gian, khi tinh quang trong người đã đạt tới đỉnh điểm của sự cuồng nhiệt, Triệu Doanh bất ngờ buông bỏ hai bàn tay đang nhào nặn khoả đào của hai vị tỷ tỷ ra. Hắn dùng hai tay ghì chặt lấy vòng eo mảnh mai của Alan phụp xuống, kịch liệt đâm rút dồn dập, động tác thập phần thô bạo, dã tính. 

Một tiếng gầm nhẹ đầy thỏa mãn từ sâu trong cuống họng hắn phát ra, long căn thô đại đâm lút cán vào tận đáy sâu nơi tư mật mọng nước của Alan. Từng dòng tinh dịch nóng hổi, trắng sữa đặc sệt cuồn cuộn bắn thẳng vào trong tử cung của Tam di nương. Hắn giữ im tư thế ấy một lúc, rồi lại cố tình đỉnh mạnh thêm vài cái, cắm sâu cự vật vào tận nơi cùng cốc. Phía sau, lỗ hậu môn của hắn co rút kịch liệt, siết chặt lấy chiếc lưỡi mềm mại đang ra sức liếm mút của ả nha hoàn. 

Dù đã phóng thích luồng tinh túy đầu tiên, nhưng thanh long căn của Triệu Doanh vẫn căng cứng, nổi đầy gân xanh dữ tợn, chưa hề có dấu hiệu muốn dừng lại. Hắn thô bạo túm tóc dứt đầu Alan quỳ rạp xuống đất đẩy đầu nàng ngửa ra sau, rồi một tay kéo mạnh Triệu Oánh lại, cưỡng ép nàng nằm úp ngực xuống chiếc bàn đá lạnh ngắt, tương tự như tư thế của di nương khi nãy. Lúc này, tiểu huyệt non nớt của Triệu Oánh đè úp ngay sát khuôn mặt kiều diễm của Alan, khiến chóp mũi của di nương chạm ngay vào hạt châu nhạy cảm của tiểu muội. 

Triệu Doanh cầm lấy thân dương vật thô dài, chà xát ma sát qua lại giữa khuôn miệng há to của di nương và cửa tiểu huyệt căng mọng của Triệu Oánh. Alan miệng há thật to, thè chiếc lưỡi mềm mại ra như đang khát khao, chờ mong được khúc thịt trướng đại trước mặt cắm vào. 

Động tác trêu chọc, mơn trớn đầy ác độc ấy diễn ra một hồi, rồi hắn bất ngờ dập mạnh, cắm phập long căn vào sâu trong tiểu huyệt non mềm của muội muội. 

“A… Chết tiệt… Sướng quá… Mau liếm mạnh vào cho ta!” Giọng nói của Triệu Doanh vang lên đầy cao hứng, tà mị khôn lường. 

Dù chẳng rõ Tam thiếu gia đang hạ lệnh cho ai, nhưng hai nữ nhân đang phủ phục dưới háng hắn liền đồng loạt ngoan ngoãn tăng tốc độ cùng lực đạo, ra sức bú liếm điên cuồng. Alan di bất chấp tôn nghiêm, ra sức ngậm mút cự vật, lưỡi mềm đảo loạn liên hồi quanh phần gốc, thèm khát như muốn nuốt chửng cả hai hòn ngọc hoàn của hắn. Còn nơi lỗ hậu môn, ả nha hoàn liên tục dùng đầu lưỡi mát-xa cẩn thận từng vách thịt, đâm vào hút ra nhịp nhàng, như thể bên trong đó chứa đựng quỳnh tương ngọc dịch trần gian. Nàng ta ra sức liếm rồi lại mút, phát ra những thanh âm nhóp nhép vô cùng kích thích. 

Ở phía trên, Triệu Doanh vươn tay gọi cả Triệu Mẫn cùng Triệu Cơ tiến lại gần, kéo hai nàng vào lòng thô bạo luân phiên nhào nặn mấy khỏa đào mọng nước rồi cúi xuống dùng lực bú mút điên cuồng, lực đạo mạnh mẽ đến mức tưởng chừng như có thể mút ra dòng sữa ngọt.

Sau lần bắn đầu tiên, sức bền của hắn càng thêm kinh người, nhịp độ đâm rút càng lâu và mạnh bạo hơn trước. Tiểu muội Triệu Oánh dưới háng hắn không ngừng rên rỉ, kiều suyễn liên hồi, tấm thân mảnh mai bị hắn thúc liên tục đến mức thần trí mơ màng, tưởng như sắp ngất đi vì quá độ sung sướng. 

Nhận thấy tiểu muội gần như đã chịu đựng tới giới hạn, Triệu Doanh liền dứt khoát rút long căn đầy dâm thủy ra, chuyển xuống đóng thẳng vào cổ họng của Alan. Hắn coi khuôn miệng ngọc và khoang cổ họng của Tam di nương như một lỗ thịt mà đâm rút cuồng nhiệt, lực đạo lại càng thêm phần thô bạo, tàn nhẫn hơn. 

Nhìn sắc mặt dâm đãng đầy thỏa mãn của Alan lúc này càng kích thích dã tính tột cùng ẩn sâu bên trong hắn. Triệu Doanh đưa bàn tay lớn xuống túm chặt lấy mái tóc dài của nàng, nhấn mạnh, đỉnh sâu cự vật vào tận gốc cổ họng. Alan hai mắt trợn ngược trắng dã, hai tay quờ quạng vô định tứ phía như sắp ngạt thở đến nơi, gương mặt thanh tú tím tái lại. Đến tận lúc ấy, Triệu Doanh mới chịu rút khúc thịt nóng hổi ra, tiếp tục xoay người đâm sầm vào tiểu huyệt của Triệu Oánh. 

Alan như vừa từ cõi chết trở về, tham lam hít lấy hít để từng ngụm khí trời, rồi nhanh chóng đưa một tay lên giữ chặt lấy bờ eo săn chắc của Triệu Doanh, tiếp tục dùng miệng bú mút hai viên ngọc hoàn của hắn để hầu hạ. Tay còn lại, nàng đưa xuống dưới, tự mình guồng ngón tay móc vào trong tiểu huyệt ướt sũng của mình, liên tục mơn trớn hạt châu rồi đâm thọc ngón tay vào trong mật huyệt để tự thỏa mãn cơn sóng tình đang dâng trào cuồn cuộn.

Cảm nhận được hạ thân của Triệu Doanh bắt đầu co rút, căng cứng gân guốc và run rẩy báo hiệu điềm cao trào bắn tinh, Alan di cũng đồng thời đạt tới đỉnh điểm khoái lạc, rên lên một tiếng rồi bắn ra luồng dâm thủy xối xả. 

Toàn bộ luồng tinh dịch đậm đặc, nóng bỏng của lần bắn thứ hai này được Triệu Doanh găm thẳng vào sâu trong tiểu huyệt trinh nguyên, sũng nước của Triệu Oánh. Hắn không vội vàng rút ra, ngược lại còn cố ý đỉnh sâu vào trong hơn, dùng quy đầu to lớn khóa chặt cửa hoa huyệt của nàng để giữ cho dòng tinh túy không bị trào ngược ra ngoài. 

Cuộc hoan ái cấm kỵ diễn ra ngay giữa hoa viên, dưới sự chứng kiến đầy thèm khát và phục tùng của toán thị vệ cùng nha hoàn thân tín cứ thế kết thúc. Hai mỹ nhân hứng trọn long tinh của hai lần bắn thập phần thỏa mãn, cõi lòng dâng trào những gợn sóng xuân tình mãnh liệt. Trong đôi mắt mờ sương của hai nữ nhân lúc này, ngoài dục vọng thể xác, giờ đây chỉ còn lại một tình yêu lệch lạc và sự thuần phục tuyệt đối dành cho tiểu thiếu gia Triệu phủ – Triệu Doanh. 

✨ Ủng hộ Kim Cương cho tác giả chương này ✨

Truyện được đăng duy nhất tại websites foxveil.org.

Xem chương mới nhất, sớm nhất và không quảng cáo chỉ có tại foxveil.org

0 Bình luận

Gửi phản hồi

Ghi chú