Bạn không có cảnh báo nào.
Header Background Image
Chỉ mục chương

Cơn mê loạn qua đi, Nhã Doanh lười biếng tựa đầu giường, híp mắt hưởng thụ sự hầu hạ của hai mỹ nhân.

Chỉ là rất nhanh, hắn liền nhíu mày.

Thân thể này… hình như có chút yếu nhược.

Ký ức lộn xộn nhanh chóng hiện lên.

Ngày hôm trước, nguyên chủ lén theo tiểu thúc ra ngoài thành rong chơi, kết quả giữa đường gặp mưa lớn, trở về liền phát sốt mê man.

Nhã Doanh khẽ cười nhạt:

“Thôi vậy… trước dưỡng bệnh đã.”

Vừa nghĩ, hắn vừa lười biếng mặc kệ Đại tỷ và Tiểu Y vẫn đang quỳ gối, say mê thuần phục phục thị long căn của mình như hai sủng vật ngoan ngoãn.

Đúng lúc ấy — “Két”

Cửa phòng bất ngờ bị đẩy mở.

Một giọng nam trong trẻo mang theo vài phần bất mãn vang lên:

“Chất nhi của ta cuối cùng cũng chịu tỉnh rồi sao? Vì ngươi mà ta bị lão cha phạt quỳ từ đường cả đêm đấy.”

– Ở thế giới này, thân phận của Trịnh Nhã Doanh là Triệu Doanh — đích tử của Trấn Quốc Công Triệu Thành.

Mà Triệu Húc chính là tiểu thúc của hắn, con út thứ tám của lão Quốc Công.

Năm nay vừa tròn hai mươi, suốt ngày chỉ biết ăn chơi hưởng lạc, rong ruổi tửu lâu kỹ viện khắp kinh thành, nhất quyết không chịu cưới thê tử.

Không phải gia tộc chưa từng sắp xếp hôn sự cho hắn, chỉ là nữ nhân nào hắn cũng chướng mắt. 

Người thì quá tục, người thì quá giả tạo. 

Người đẹp thật sự khiến hắn động tâm… dường như đến nay vẫn chưa xuất hiện. 

Cho nên người trong phủ đều nói đùa, hắc Bát gia định cô độc đến hết đời.

“Chất nhi, ngươi định lấy gì đền cho ta đây”

Lời còn chưa dứt, thanh niên vừa bước vào đã hoàn toàn đứng chết lặng trước cảnh tượng trong phòng.

Đầu óc hắn “ong” một tiếng, giống như bị sét đánh ngang tai.

Trên giường, Nhã Doanh đang lười biếng tựa người nơi đầu giường, y phục xộc xệch, lộ ra bờ vai trắng lạnh cùng đường cơ bụng mỏng đầy sức sống của thiếu niên mới lớn. 

Mái tóc đen dài tùy ý buông xuống bên cổ, dưới ánh nến mờ ảo càng khiến gương mặt kia đẹp đến mức yêu dị, khóe môi còn vương ý cười tà khí.

Mà nơi hạ thân, hai nữ nhân đang say sưa cúi đầu, dùng môi lưỡi lưu luyến mơn trớn phân thân của chất nhi hắn. Kia chẳng phải đứa cháu gái Triệu Mẫn cùng một nha hoàn sao? Ánh mắt nàng ta mê man hỗn loạn đến mức chỉ cần nhìn cũng đủ hiểu nàng đang đắm chìm trong dục niệm, hoàn toàn tách biệt với thế giới bên ngoài.

Không khí ám muội đặc quánh đến nghẹt thở.

Thanh niên há miệng, vậy mà nhất thời không nói nổi một câu hoàn chỉnh:

“Chất nhi… ngươi… ngươi…”

Triệu Húc đứng chết lặng trước cửa, ngay cả lời nói cũng trở nên lộn xộn.

Ánh mắt hắn quét qua cảnh tượng hoan lạc hỗn loạn trong phòng, đầu óc gần như trống rỗng.

“Doanh nhi, ngươi…”

Vậy mà vẫn chẳng thể nói hết câu.

Triệu Doanh chỉ lười biếng nâng mắt nhìn hắn. Đôi mắt hẹp dài dưới ánh nến mang theo vài phần tà mị mê người đến nguy hiểm.

“Còn không đóng cửa lại?”

Giọng nói nhàn nhạt, lại giống như mệnh lệnh không cho phép cự tuyệt.

Triệu Húc theo bản năng quay người đóng cửa lại, chính hắn cũng ngẩn người.

“… Ta điên rồi sao?”

Triệu Húc lúc này hoàn toàn cứng đờ người. 

Hắn lang thang kỹ viện bao năm, mỹ nhân nào chưa từng gặp qua. 

Vậy mà giờ phút này, mặt lại đỏ tim đập loạn đến mức khó tin chỉ vì một ánh mắt của chất nhi mình.

Khóe môi Triệu Doanh còn mang theo ý cười lười biếng chưa tan, ánh mắt híp lại nhìn Triệu Húc như đang thưởng thức phản ứng của đối phương.

“Tiểu thúc à…”

Triệu Doanh hơi nheo mắt, khẽ mở môi nhưng đột nhiên lại dừng lại. Bàn tay hắn bất chợt siết chặt gáy của Triệu Mẫn, thô bạo nhấn xuống. 

Cự vật vừa mới có chút khởi sắc kia cứ thế thọc thẳng vào cuống họng Triệu Mẫn. 

Một luồng thủy dịch ấm nóng mang theo mùi vị đặc trưng từ sâu trong cơ thể bắn ra, trực tiếp nhắm thẳng vào hầu trung rồi chảy xuôi xuống dạ dày của nàng. 

Vài giọt dịch thủy tràn ra ngoài khóe môi, hình ảnh điên cuồng cùng mùi hương ám muội ấy kích thích tột độ ngũ quan của Triệu Húc.

Đây là hành vi bài tiết ngay trong cuộc hoan ái! Triệu Doanh thế mà lại phóng thích uế dịch vào khoang miệng của Triệu Mẫn.

Triệu Mẫn “ngô ngô” phản kháng yếu ớt, nhưng Triệu Doanh lại hung hăng đè đầu nàng xuống. 

Tiếng rên rỉ nghẹn ngào cùng chiếc lưỡi nhỏ ngoáy loạn trong vô thức của nàng càng kích thích dục vọng của Triệu Doanh. 

Trong phòng vang lên tiếng nước bài tiết róc rách hòa cùng tiếng nuốt ực ực đầy chịu đựng từ dưới háng hắn.

Sau khi tận hưởng xong khoái cảm chiếm đoạt, hắn kéo đầu Đại tỷ Triệu Mẫn ra để nàng thở dốc, rồi lập tức ấn đầu nha hoàn Tiểu Y xuống để làm sạch phân thân cho mình. 

Tiểu Y vậy mà vô cùng ngoan ngoãn, đưa môi lưỡi tham lam liếm mút. 

Nàng cẩn thận liếm sạch sẽ uế dịch tàn dư nơi niệu đạo, toàn bộ dịch thể cùng chút long diên còn sót lại đều được nàng mút sạch không còn một giọt.

Nàng ta say mê liếm mút mãi, như thể vẫn còn muốn nhiều hơn mà không chịu dừng lại.

Triệu Doanh đành phải kéo đầu nàng ra, khẽ nghiêng đầu nhìn Triệu Húc. Đôi mắt đào hoa cong lên, ba phần vô tội, bảy phần lại tà khí đến mê người:

“Thúc đang nghĩ gì vậy?”

Giọng nói kéo dài lười biếng khiến tim Triệu Húc vô thức run lên.

Triệu Húc còn chưa kịp phản ứng, Triệu Doanh đã trực tiếp đứng dậy rời khỏi giường. 

Y phục lỏng lẻo theo động tác mà trượt xuống vài phần, để lộ bờ vai trắng lạnh cùng đường cơ bụng mỏng săn chắc của thiếu niên. 

Hắn bước thẳng đến trước mặt Triệu Húc. Khoảng cách gần đến mức hơi thở hai người như quấn lấy nhau.

Bàn tay Triệu Doanh tùy ý nắm lấy cổ áo đối phương kéo thấp xuống, khóe môi cong lên đầy ác ý:

“Thúc khiến ta phát sốt đến thân thể hư nhược thế này… Giờ ngay cả sức lực cũng chẳng còn bao nhiêu.”

Hắn nâng mắt nhìn Triệu Húc, giọng nói thấp xuống đầy nguy hiểm:

“Vậy thúc định bồi thường cho ta thế nào đây?”

Triệu Húc còn chưa kịp hoàn hồn đã bị một nụ hôn bất ngờ tấn công. Hắn giật mình mở to mắt, theo bản năng muốn đẩy người trước mặt ra. 

Nhưng vừa dùng sức, Triệu Doanh đang mang bệnh liền loạng choạng sắp ngã.

“Doanh nhi!”

Triệu Húc hoảng hốt vươn tay giữ lấy hắn.

Khoảnh khắc khoảng cách lần nữa kéo gần, Triệu Doanh đã thuận thế ôm lấy cổ hắn, bá đạo cưỡng bức hôn, đôi mắt híp lại đầy ý cười tà khí. 

Triệu Húc mím chặt môi như muốn phản kháng, chỉ tiếc sự chống cự ấy lại yếu ớt đến mức chính hắn cũng không nhận ra.

Triệu Doanh khẽ bật cười, đầu ngón tay nhẹ bóp cằm hắn, dễ dàng ép đối phương mở miệng. 

Hơi thở nóng rực quấn lấy nhau khiến đầu óc Triệu Húc dần trở nên hỗn loạn. 

Ngay cả nhịp tim cũng mất kiểm soát theo từng lần chạm môi đầy nguy hiểm ấy.

Bất tri bất giác, Triệu Húc dần chìm vào nụ hôn cấm kỵ hỗn loạn này. Đầu óc hắn trống rỗng. 

Rõ ràng người trước mặt là chất nhi của mình, là đứa cháu trai hắn vẫn luôn yêu thích nhất trong phủ.

Triệu Doanh từ nhỏ đã thông minh hơn người, dung mạo xuất chúng, thiên phú kinh người, gần như được định sẵn sẽ trở thành gia chủ tương lai của phủ Trấn Quốc Công. Ngay cả Triệu Húc cũng chưa từng phủ nhận sự ưu tú của hắn. 

Chỉ là hôm nay… đứa cháu trai luôn cao ngạo lạnh nhạt ấy lại giống như biến thành một người khác. Nguy hiểm hơn, ma mị hơn. Mỗi ánh mắt nhìn hắn đều như đang câu dẫn lòng người.

Mà đáng sợ nhất là — Triệu Húc phát hiện mình hoàn toàn không muốn đẩy đối phương ra nữa.

Triệu Húc bị hôn đến đầu óc mê muội. Hắn tham lam liếm mút đáp trả lại nụ hôn của cháu trai, môi lưỡi giao triền cuốn quýt. Hơi thở nóng rực quấn lấy nhau khiến chút lý trí cuối cùng cũng dần tan biến. 

Hắn vô thức siết lấy eo Triệu Doanh, đầu ngón tay khẽ run lên. Khoảnh khắc cảm nhận bàn tay đối phương đang thuần thục kéo vạt xiêm y, luồn vào nhào nặn nơi tư mật phía sau, tim hắn liền đập loạn, phân thân bên dưới cũng tùy biến mà căng cứng.

Rõ ràng nên dừng lại mới đúng… Nhưng hắn lại tham lam muốn gần người trước mắt hơn nữa. Cổ họng khát khô, hắn điên cuồng nuốt lấy từng giọt tân dịch của chất nhi. Phía dưới nóng rát rạo rực, trống rỗng đến khó tả. Hắn chấp nhận trầm luân trong dục vọng tội lỗi này. 

Giờ phút này hắn mới hiểu ra tại sao bao năm qua bản thân chưa từng có hứng thú với nữ nhân nào.

Nụ hôn càng lúc càng triền miên, hơi thở hỗn loạn đan xen dưới ánh nến mờ ảo. Mùi vị ám muội lưu lại của cuộc hoan lạc trước đó vẫn nhàn nhạt trong không khí, càng kích thích thần kinh hắn. Mặc kệ luân thường đạo lý, giờ phút này, Triệu Húc chỉ muốn chìm chết trong cảm giác tội lỗi cùng dục vọng điên cuồng. Nghĩ đến hình ảnh hai nữ nhân phục thị khi nãy, trong lòng hắn bỗng chốc dâng lên một ngọn lửa ghen tị nguyên thủy. Hắn cam tâm tình nguyện sa ngã dưới chân thiếu niên nhỏ bé này.

Hắn cuối cùng cũng hiểu ra. Không phải hắn không thích nữ nhân, cũng chẳng phải hắn thật sự vô dục vô cầu. Mà là từ rất lâu trước đó… ánh mắt và tâm trí hắn đã vô thức đặt hết lên người Triệu Doanh, chỉ là chính hắn chưa từng nhận ra.

Khi Triệu Doanh ngồi đọc sách, hắn luôn thích chống cằm ngồi bên cạnh quấy rối. Khi Triệu Doanh luyện chữ, hắn lại cố ý kéo người ra ngoài rong chơi khắp kinh thành. Dù mỗi lần kết thúc đều bị Đại ca phạt quỳ từ đường, hắn vẫn không chừa. 

Mà Triệu Doanh từ đầu đến cuối vẫn luôn lạnh nhạt cao ngạo với hắn. Chính vì vậy, Triệu Húc càng thích trêu chọc đối phương hơn. Cho đến hôm nay… hắn mới bàng hoàng nhận ra tâm tư dơ bẩn của mình.

Bàn tay Triệu Doanh nhẹ nhàng đẩy cằm Triệu Húc sang một bên, ánh mắt lười biếng quét về phía hai nữ nhân trên giường vẫn còn chìm trong trạng thái mê man hỗn loạn.

“Đại tỷ về phòng nghỉ ngơi đi.”

Giọng hắn nhàn nhạt, nhưng khi nhìn sang tiểu nha hoàn lại mang theo vài phần tùy ý ra lệnh:

“Tiểu Y, xuống bếp chuẩn bị chút đồ ăn khuya cho ta.”

Nghe thấy lời Triệu Doanh, cả hai mới giật mình hoàn hồn, ánh mắt nhìn hắn vẫn mang theo vài phần si mê cùng ghen tị khó giấu.

“Vâng… Tam thiếu gia…”

Hai người vội vàng chỉnh lại y phục rồi cúi đầu rời khỏi phòng. Cánh cửa vừa đóng lại, Triệu Doanh liền lười biếng ngồi xuống ghế, chống cằm nhìn Triệu Húc đang đứng ngây ra giữa phòng. Khóe môi hắn cong lên đầy tà khí:

“Phát ngốc gì vậy?”

Giọng nói khàn thấp mang theo ý cười ám muội khiến tim Triệu Húc lại run lên. Triệu Doanh khẽ nghiêng đầu, ánh mắt híp lại như đang câu dẫn người khác sa đọa:

“Hay là… thúc còn muốn nữa?”

Câu nói khàn thấp kia như mang theo móc câu, trực tiếp kéo loạn tâm trí Triệu Húc. 

Hắn đứng ngây tại chỗ, cổ họng khô khốc. 

Trong đầu vô thức hiện lên những hình ảnh hoang đường dâm mỹ từng thấy ở kỹ viện. Chỉ là trước đây hắn luôn cảm thấy nhàm chán, thậm chí còn thấy đám bằng hữu kia quá mức tục khí. Nhưng giờ phút này… chỉ cần đổi người trước mắt thành Triệu Doanh, những hình ảnh ấy lại khiến tim hắn nóng rực đến phát điên.

Ánh mắt Triệu Húc dần tối lại. Hắn nhìn thiếu niên trước mặt đang lười biếng tựa ghế, y phục hơi mở lộ ra xương quai xanh trắng lạnh mê người, hạ thân ngọc hành bán túc kiêu ngạo ngẩng đầu. 

Trong đầu hắn chỉ còn lại một suy nghĩ tham lam duy nhất. 

Cổ họng khô khốc đến khó chịu, hắn liên tục nuốt khan, bàn tay giấu trong tay áo cũng vô thức siết chặt. Dục vọng dường như đã hoàn toàn không thể khống chế.

Mà Triệu Doanh như rất thích dáng vẻ thất thần ấy của hắn. Khóe môi thiếu niên chậm rãi cong lên, ánh mắt vừa lười biếng vừa đầy ác ý, giống như đang cố tình dụ dỗ con mồi từng bước sa vào vực sâu. Đầu ngón tay hắn khẽ ngoắc ngoắc về phía Triệu Húc:

“Lại đây.”

Giọng nói nhàn nhạt lại mang theo cảm giác ra lệnh khó cưỡng. Triệu Húc như bị mê hoặc, gần như theo bản năng bước tới trước mặt hắn.

Ngay khoảnh khắc khoảng cách kéo gần, Triệu Doanh liền đưa tay nắm lấy thắt lưng đối phương, mạnh mẽ kéo xuống. Triệu Húc bất ngờ mất thăng bằng, đầu gối trực tiếp chạm xuống nền đất lạnh, quỳ sụp trước mặt thiếu niên.

Tư thế khuất phục ấy khiến cả người Triệu Húc cứng đờ. Mà Triệu Doanh chỉ cúi đầu nhìn hắn, khóe môi cong lên đầy tà khí cùng ý cười nguy hiểm.

✨ Ủng hộ Kim Cương cho tác giả chương này ✨

Truyện được đăng duy nhất tại websites foxveil.org.

Xem chương mới nhất, sớm nhất và không quảng cáo chỉ có tại foxveil.org

0 Bình luận

Gửi phản hồi

Ghi chú