Chương 9. Bốn Nha Hoàn Thông Phòng
bởi tham ăn Hồ lyChương: Cấm Viện Xuân Thâm
Nắng sớm vừa chiếu rọi vài tia sáng nhạt nhòa xuống cấm viện, Triệu Doanh vừa dùng xong bữa sáng thì bốn nha hoàn thông phòng do đích thân Đại phu nhân tự tay tuyển lựa kỹ càng đã được đưa tới viện. Kẻ thì dịu dàng như nước mùa thu, người lại thanh lệ đoan trang như đóa mẫu đơn, kẻ thì ngoan ngoãn mềm mại tựa chim non, người lại hoạt bát đáng yêu đầy sức sống. Bốn thiếu nữ thanh xuân chỉ mới độ tuổi mười bốn, mười lăm, mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười, đứng xếp hàng cạnh nhau chẳng khác nào bốn đóa linh lan ngậm sương sớm vừa nở rộ, tỏa ra hương con gái thanh tân quyến rũ.
Triệu Doanh khẽ chống cằm lên gối gấm, đôi mắt đào hoa lười biếng quét qua đánh giá một lượt. Khóe môi hắn khẽ cong lên một nụ cười tà mị, quả nhiên mẫu thân đã tốn không ít tâm tư vì hắn.
Lúc này, bốn thiếu nữ trinh nguyên đang si ngốc nhìn vị tiểu chủ nhân trước mặt. Vẻ đẹp kinh diễm tuyệt luân nhưng lại vương vài phần ma mị, lãnh khốc của hắn khiến tim các nàng đập loạn nhịp, hạ thể vô thức dâng lên một tầng mật dịch ẩm ướt. Từ lâu đã nghe danh Tam thiếu gia mỹ mạo vô song, tài hoa tột bậc, nhưng đây là lần đầu tiên các nàng được diện kiến dung nhan yêu mị ấy ở khoảng cách gần đến mức ngửi thấy cả mùi hương nam tính trên người hắn.
Trước khi Nhã Doanh xuyên đến, nguyên chủ vốn là kẻ có tính cách cực đoan, tâm cơ thâm độc và vô cùng bài xích người ngoài, đặc biệt là loại hạ nhân thấp kém. Đó cũng là lý do vì sao nguyên chủ luôn khinh rẻ, sỉ nhục Triệu Mẫn. Chính vì vậy, cấm viện của Triệu Doanh tuy là nơi rộng lớn, nguy nga và xa hoa nhất Triệu phủ — quy mô vượt xa cả viện của Lão gia và Phu nhân — nhưng trước nay tuyệt đối không cho phép bất kỳ kẻ bề dưới nào đặt chân vào, duy nhất chỉ có nha hoàn Tiểu Y thân cận là được phép hầu hạ. Nơi đây chính là vùng cấm địa bất khả xâm phạm. Ngoại trừ các chủ tử có quan hệ huyết thống ruột thịt, bất kỳ hạ nhân nào tự ý bước qua ranh giới đều phải trả giá bằng mạng sống.
“Nô tỳ thỉnh an Tam thiếu gia, xin chủ tử ban tên.” — Bốn người đồng loạt quỳ sụp xuống nền đá lạnh, giọng nói mềm mại, nũng nịu như gió xuân.
Triệu Doanh khẽ nhướng đôi mày ngài, thanh âm lạnh nhạt đến thấu xương vang lên:
“Không cần. Ở trong viện của ta, từ nay các ngươi đều gọi chung là ‘nô’, không có tên tuổi riêng biệt. Khi nào cái bụng này hoài thai hạt giống của ta, lúc đó mới được ban danh phận.”
Ngay trong ngày hôm đó, quy củ tàn khốc và biến thái của cấm viện chính thức được thiết lập. Triệu Doanh bắt tất cả bọn họ phải vứt bỏ xiêm y cũ, thay bằng những bộ y phục bằng lụa mỏng cánh ve trong suốt, mặc cũng như không, để lộ rõ tòa thiên nhiên mơn mởn cùng hai đầu ti đỏ hồng ẩn hiện. Trước mặt hắn, các nàng chỉ có duy nhất một tư thế: hoặc là quỳ, hoặc là quỳ bò lổm ngổm dưới đất, tuyệt đối không được phép đứng thẳng người trước mặt chủ tử.
Khi hắn ngồi đọc sách bên thư án, bốn nữ nô phải luân phiên nhau hầu hạ, bồi đắp khoái cảm. Người thì dùng chính bờ ngực trần mềm mại, núng nính của mình để mát-xa, cọ xát vào đôi chân dài cho chủ tử, người thì vùi hẳn khuôn mặt phấn nộn vào hạ thân hắn, tận tình dùng môi lưỡi bú mút thanh dương vật gân guốc. Khi hắn nằm ngủ, trên người luôn có nữ nhân bò trườn liếm mút từ lồng ngực xuống cơ bụng, bên dưới lại có kẻ cúi đầu, thè lưỡi phục vụ nơi tư mật, liếm láp cúc huyệt phía sau.
Triệu Doanh lười biếng tựa lưng vào ghế gấm, híp mắt hưởng thụ sự cung phụng tuyệt đối dâm mĩ này. Hai nữ nô quỳ dưới chân liên tục dùng lưỡi mềm liếm khắp mu bàn chân rồi lướt lên bắp chân hắn. Ở ngay vùng háng phía trên, một cái đầu thiếu nữ nhấp nhô đầy dập dềnh. Nàng ta coi khoang miệng nhỏ nhắn của mình như chiếc tiểu huyệt, ra sức ngậm chặt lấy thân cặc trướng đại mà bú liếm, chiếc lưỡi mềm mại liên tục đảo quanh xoay tròn phần đầu khấc đầy thành thục, phát ra tiếng “chùn chụt” đầy kích thích.
Kẻ còn lại rúc sâu xuống dưới háng, tận tình liếm láp đóa cúc huyệt của thiếu gia. Có lúc hai nữ nô lại tranh giành nhau, cùng lúc ngậm lấy hai hòn dái, dùng lưỡi kéo qua rút lại đầy mập mờ, dâm tục. Chiếc lưỡi non mềm đẩy sâu vào bên trong vách thịt hậu môn, xoay tròn đảo một vòng rồi hút mạnh một cái, đem những dịch thể nhớp nháp bên trong nuốt sạch vào bụng như thể đang nuốt lấy quỳnh tương ngọc dịch ban tặng. Triệu Doanh chưa vội phá trinh của bốn đóa hoa non nớt này, hắn cần dưỡng cho thân thể hoàn toàn phục hồi khỏe mạnh trở lại trước khi đại khai sát giới trên thân xác các nàng.
Bầu không khí hưởng lạc bên trong càng sa đọa, dâm ô bao nhiêu, thì sự phòng thủ cẩn mật bên ngoài lại càng trở nên nghẹt thở bấy nhiêu.
Ngoài hai vị thị vệ thân cận có võ nghệ cao cường do đích thân Đại phu nhân đặc biệt tuyển chọn, hôm nay, Triệu Cơ cũng âm thầm điều bốn vị ám vệ thân tín nhất của nàng qua viện cho Triệu Doanh. Bốn kẻ này đều là cao thủ tử sĩ, được nuôi dạy và theo hầu nàng từ thuở nhỏ, lòng trung thành tuyệt đối không thể lay chuyển, chỉ nghe lệnh một mình nàng.
Sau khi phát sinh mối quan hệ cấm kỵ, loạn luân bạo liệt với đệ đệ ruột thịt, Triệu Cơ buộc phải vứt bỏ sự kiêu ngạo để trở nên cẩn trọng tột cùng. Nàng hạ lệnh chết cho ám vệ phải canh gác nghiêm ngặt từng góc tường, mái ngói của cấm viện. Bất kỳ kẻ nào, nếu không phải là “sủng vật” thân cận đã được Triệu Doanh thuần hóa, hễ có ý định dòm ngó hoặc tự ý đặt chân vào cấm viện này, đều sẽ bị các tử sĩ âm thầm thủ tiêu ngay lập tức không cần báo cáo.
Còn về hai thị vệ thân cận do đích thân Đại phu nhân tuyển lựa gửi tới.
Triệu Doanh khá hài lòng, trong đám thị vệ trẻ tuổi của phủ Trấn Quốc Công, hai người này quả thực là những vật trân bảo nổi bật nhất, mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười.
Người đứng bên trái tên gọi Cửu Thất, thân hình cao lớn vạm vỡ, khí chất lạnh lùng như băng sương, đường nét gương mặt góc cạnh sắc bén như lưỡi đao vừa tuốt khỏi vỏ. Ánh mắt hắn trầm ổn, nội liễm, từ đầu đến cuối đều cúi thấp nhìn mũi chân, tuyệt đối không hề liếc mắt nhìn quanh một góc nhỏ. Người còn lại tên là Nhất Sinh, so với vẻ lãnh khốc của Cửu Thất thì lại mang nét ôn hòa, lãng tử hơn vài phần. Dung mạo hắn tuấn tú phi phàm, khóe môi luôn giữ một nụ cười nhàn nhạt, như ẩn như hiện khiến người bên cạnh rất dễ sinh ra thiện cảm.
Cửu Thất và Nhất Sinh lúc này đang quỳ sụp dưới đất, đầu óc hai gã hoàn toàn trống rỗng, một mảng mịt mờ. Hai người vốn là tử sĩ quân doanh, cứ ngỡ được điều tới cấm viện này là để đảm nhận trọng trách bảo vệ an nguy cho Tam thiếu gia, kết quả… việc đầu tiên nhận được sau khi bước qua ngạch cửa lại là bưng chậu nước ấm quỳ gối rửa chân cho tiểu chủ tử. Hai gã khẽ liếc mắt nhìn nhau, trong mắt đối phương đều nhìn thấy cùng một loại hoang mang, thất thố.
Trên chiếc ghế quý phi lót nệm gấm xa hoa, Triệu Doanh đang lười biếng tựa nửa người, xiêm y bằng lụa mỏng trễ nải tận qua vai, lộ ra bờ vai rộng cùng những múi cơ bụng sắc lạnh, thon mảnh vô cùng đẹp đẽ và dâm mị. Bốn nha hoàn thông phòng mới đến chia nhau đứng hầu hai bên, kẻ quạt gió nhẹ nhàng, kẻ dâng trà thơm phức, lại còn một nữ nô đang quỳ gối vùi đầu vào giữa hai đùi hắn, thành thục bú liếm thanh long căn trướng đại bên dưới lớp lụa mỏng.
Cửu Thất lập tức cảm thấy sống lưng căng cứng đến độ muốn nứt ra, Nhất Sinh quỳ bên cạnh cũng chẳng khá hơn là bao. Hai người bọn họ từ nhỏ đã bị ném vào quân doanh khắc nghiệt, mười mấy năm qua trong đầu ngoài luyện võ chính là giết chóc, chưa từng thấy qua cảnh tượng phóng đãng, tình sắc và nhục dục đến mức ghê người này. Họ thật sự không thể ngờ vị thiếu gia nhỏ được cưng chiều nhất phủ Trấn Quốc Công lại có một cuộc sống hoang dâm, trụy lạc và sa đọa đến độ này.
Thế nhưng, ánh mắt của vị Tam thiếu gia này… ánh mắt như hồ ly ấy hình như có điều không đúng. Sao hắn lại dùng ánh mắt ái muội, tà mị đầy tính săn mồi đó để nhìn chằm chằm vào hai đấng nam nhân như bọn hắn? Thật sự có điều bất thường đang nhen nhóm…
Một lúc sau…
Triệu Húc bước nhanh vào viện, vừa đẩy cánh cửa tẩm phòng ra liền trực tiếp đứng sững tại chỗ, cả người cứng đờ. Trong lòng vị tiểu thúc này bỗng dâng lên một cảm giác bất an cùng đố kỵ mãnh liệt. Từ nhỏ đến lớn, vị chất nhi này luôn là kẻ có tính cách lạnh nhạt, kiêu ngạo và cô độc khó gần, không thích náo nhiệt, càng không thích có quá nhiều người hầu hạ bên cạnh. Ngoại trừ người nhà thân cận có huyết thống, trong viện quanh năm chỉ có độc một nha hoàn Tiểu Y. Viện lớn như vậy, ngày thường lại yên tĩnh đến mức nghe được cả tiếng lá rụng, vậy mà bây giờ… trong phòng lại đột nhiên xuất hiện nhiều ong bướm đến thế.
Triệu Húc nhìn bốn ả nha hoàn xiêm y mỏng cánh ve xinh đẹp, rồi lại nhìn hai gã thị vệ trẻ tuổi cường tráng đang quỳ gối rửa chân cho Triệu Doanh, trong lòng bỗng sinh ra một tia chua xót cùng nghẹn ngào. Vốn tưởng rằng sau đêm hoan lạc kinh hoàng kia, mình sẽ là nam nhân duy nhất được đứa cháu trai này chà đạp…
Triệu Doanh ngay lập tức nhận ra ánh mắt bất an của Tiểu thúc, hắn chậm rãi, nhàn nhạt cất tiếng gọi, đôi mắt đào hoa khẽ nheo lại cong thành hình trăng non đầy mê hoặc:
“Tiểu thúc tới rồi… lại đây.”
Nụ cười đẹp tựa thiên thần nhưng chứa đầy tà khí của Triệu Doanh như một liều thuốc độc, khiến mọi suy nghĩ bất an, ghen tuông trong lòng Triệu Húc đều tan biến sạch sẽ. Hắn lập tức bước tới, thô bạo chen thẳng vào giữa vị trí của Cửu Thất và Nhất Sinh, hoàn toàn xem hai gã thị vệ đang quỳ ở đó như không khí.
“Chất nhi khỏe chưa?… Thúc thúc rất nhớ ngươi. Tối nay… ta ngủ lại đây hầu hạ ngươi được không?”
Vừa nói, Triệu Húc vừa đem gương mặt tuấn tú dâm mĩ của mình cọ xát vào thanh nhị căn đang cương cứng của Triệu Doanh, rồi chủ động há miệng ngậm trọn lấy thanh ngọc hành gân guốc, đắm chìm vào việc bú mút say mê, phát ra tiếng nước ọc ọc dâm tục.
Cửu Thất: …
Nhất Sinh: …
Hai gã thị vệ như bị sét đánh ngang tai, kinh hãi tột độ, tim đập thình thịch vì sợ rằng bản thân sẽ bị vặn cổ thủ tiêu ngay lập tức vì lỡ biết được bí mật loạn luân động trời của tiểu chủ tử và Bát gia. Giờ thì bọn hắn đã triệt để hiểu rõ ánh mắt ban đầu của thiếu gia nhìn bọn hắn là có ý gì, vị Tam thiếu gia này quả nhiên là nam nữ đều ăn sạch, tàn bạo vô độ. Bỗng chốc, cả hai người đều cứng đờ, hạ thân dưới lớp quần thô kệch tự biến chuyển mà cương cứng hằn rõ một khúc dài, nơi tư mật phía sau co rút từng hồi, thật sự không rõ là vì đang sợ hãi tột độ hay đang bị kích thích dục vọng đến đỉnh điểm.
Triệu Doanh phất tay ra lệnh cho hai nha hoàn thông phòng xúm lại xuống liếm láp hai bàn chân hắn, lại ra hiệu cho một ả khác bò xuống dưới mông phục thị đóa cúc huyệt tư mật phía sau.
Phía trên, bàn tay thon dài của hắn túm lấy tóc Triệu Húc, lười biếng xoa vuốt như thể vị tiểu thúc cao ngạo ngày nào giờ chỉ là một con sủng vật ngoan ngoãn, dâm đãng dưới háng mình. Bên dưới mông, lưỡi mềm của nha hoàn liên tục liếm láp, đâm thụt vào lỗ cúc hoa nhỏ hẹp của thiếu gia. Ả liếm từ trên xuống dưới rồi đảo quanh một vòng, sau đó cố gắng đẩy chiếc lưỡi non mềm chui sâu vào trong vách thịt, căng ra đảo mạnh liên hồi, dùng lực bú hút thật mạnh để lấy lòng chủ nhân.
Bên trên, Triệu Húc ngậm lấy côn thịt lớn trong miệng ra sức phục thị để tranh sủng. Hắn dùng chiếc lưỡi dâm điêu luyện cuốn quanh căn côn thịt, dập xuống tận sâu gốc, nuốt trọn cự vật vào sâu trong cuống họng. Lúc rút ra, lưỡi mềm lại cuốn quanh xoay tròn mút chặt quy đầu, giữ chặt đôi môi tại đỉnh nam căn, dùng lưỡi bao bọc lấy đầu khấc xoay tròn liên hồi, rồi lại bất ngờ tự mình dùng lực cắm đầu thúc mạnh xuống. Triệu Húc ra sức lấy lòng chất nhi như thể sợ bị hai gã nam nhân mới đến cướp mất sự chú ý. Hắn thấy qua nhan sắc cùng thân hình của hai tên thị vệ kia quá mức cường tráng nên trong lòng vô cùng bất an, ghen tị đến phát điên.
Âm thanh rên rỉ kiều mị của mấy nha hoàn cùng tiếng bú mút chùn chụt ám muội vang rộn khắp phòng làm cho hai thị vệ đứng bên cạnh toàn thân căng cứng, mặt đỏ gay. Bọn hắn vậy mà bị hình ảnh hoang dã, dâm tục trước mắt kích thích đến mức ngọc hành cương cứng như cột đình, hai tay phải ghì chặt xuống dưới quần để kìm chế dục vọng cuộn trào xối xả.
✨ Ủng hộ Kim Cương cho tác giả chương này ✨
Truyện được đăng duy nhất tại websites foxveil.org.
Xem chương mới nhất, sớm nhất và không quảng cáo chỉ có tại foxveil.org
0 Bình luận