Bạn không có cảnh báo nào.
Header Background Image

Tô phu nhân – mẫu thân của Tô Mạn Văn, vốn dĩ là tỷ muội tốt, bạn tri kỷ của Lâm phu nhân. Dạo gần đây, nàng phát hiện vị tỷ muội của mình ngày càng trở nên xuân sắc phơi phới, làn da mọng nước hồng nhuận như thiếu nữ mười tám. Thấy vậy, nàng bèn thường xuyên ghé Lâm phủ chơi để hỏi han bí quyết nhan sắc.

Nói về Tô phu nhân này, nàng năm nay vừa vặn 31 tuổi, đúng độ tuổi chín mọng, mỡ màng nhất của người đàn bà. Nàng sở hữu một khuôn mặt quý phái sắc sảo, cặp tuyết lê nảy nở vô cùng vĩ đại, nẩy bần bật sau làn áo lụa mỏng manh, cùng một vòng mông tròn trịa bọc trong váy lụa căng đầy quyến rũ. Làn da nàng nhờ được bảo dưỡng bằng sữa dê nên trắng nộn, mịn màng, thoang thoảng tỏa ra mùi hương cơ thể chín mọng.

Hôm đó, Tô phu nhân đến thăm Lâm phủ mà không báo trước. Thấy phủ đệ im ắng, nàng tò mò một mình rảo bước thẳng vào sâu trong hậu viện. Thình lình, qua khe cửa khép hờ của khuê phòng, một cảnh tượng dâm mỹ vô song đập vào mắt khiến nàng chấn kinh đến mức hoa dung thất sắc.

Bên trong, Lâm phu nhân cao quý thường ngày giờ đây đang trần truồng gục quỳ dưới đất. Gã nam nhân vạm vỡ Diệp Phong một tay cầm chiếc roi da, quất mạnh “chát chát” vào bờ mông tuyết trắng căng tròn của bà; tay còn lại năm ngón đan chặt, thô bạo túm lấy búi tóc ghì ngửa đầu bà ra sau. Không một chút thương hoa tiếc ngọc, hắn vục mạnh, dập dồn đóng cọc thứ cự vật thô đại, gân guốc thẳng vào sâu tận cuống họng của bà. Lâm phu nhân nghẹn ngào, nước mắt giàn giụa, cả khuôn mặt đỏ bừng lên vì ngạt thở nhưng vẫn phải há to miệng hết cỡ để nuốt trọn cự vật hung hãn của gã đàn ông thú tính. Nhịp đưa đẩy cuồng bạo, tàn nhẫn đến mức phần cổ họng mềm mại của bà hằn rõ hình dáng cự vật hình trụ trồi sụt, liên tục phát ra những tiếng “ọc… ọc…” nghẹn ứ, nôn ọe đầy bất lực. Tiếng roi da vun vút xé gió quất liên hồi lên da thịt hòa cùng tiếng nện dập dồn, thô bạo vang vọng khắp không gian. Điều kinh ngạc là Lâm phu nhân không hề đau đớn khóc lóc, ngược lại còn uốn éo vòng eo, kiều suyễn rên rỉ dâm đãng đầy hưởng thụ trong sự dày vò khốc liệt.

Sự xuất hiện đột ngột của Tô phu nhân không làm Lâm phu nhân ngượng ngùng. Bà thản nhiên kéo vạt váy lụa che hờ thân thể, trơ tráo cười giải thích: “Tỷ tỷ! Diệp công tử đây là đang giúp muội khai thông kinh mạch. Dùng roi quất mông chính là để kích thích tuần hoàn khí huyết, trục xuất tà khí âm hàn đấy! Dạo này muội ngày càng trẻ trung, da thịt hồng hào đều là nhờ bí thuật trừ tà này của hắn cả.”

Tô phu nhân ngoài miệng tuy bán tín bán nghi, nhưng gã cuồng ma sắc dục Diệp Phong đâu dễ dàng bỏ qua miếng mồi béo bở vừa dâng tận miệng. Thấy ánh mắt nàng dại đi, hắn lập tức sải bước tiến lên. Đôi tay thô ráp tràn đầy sức mạnh luồn thẳng vào eo nàng, bấm mạnh một cái vào tử huyệt. Đồng thời, hắn ghé sát bờ môi nóng bỏng vào vành tai nhạy cảm của nàng, thổi ra một luồng khí mập mờ: “Tô phu nhân, kinh mạch vùng mông của người cũng đang tắc nghẽn nghiêm trọng rồi, để ta giúp người khai thông một trận nhé?”

Bị mị lực nam tính cuồn cuộn cùng hơi thở giống đực của Diệp Phong kích thích, “hoa kính” bấy lâu nay cô độc, tịch mịch của Tô phu nhân trong nháy mắt đã run rẩy, mật dịch dâm mỹ tuôn ra ngập ngụa. Chẳng thèm nể nang gì thân phận tôn quý của hai vị phu nhân, hắn thô bạo ấn mạnh vào lưng Tô phu nhân, ép nàng ngã nhào lên giường lớn.

“Á… Diệp công tử nhẹ chút…”

Tô phu nhân chưa kịp dứt lời phân trần, hắn đã lạnh lùng dùng dải lụa mềm trói chặt hai tay nàng ra sau lưng, bật ra tiếng cười gằn đầy tà ác: “Thân phận tôn quý sao? Ở trên chiếc giường này, hai vị chỉ là món đồ chơi để ta tùy ý chà đạp mà thôi!”

Diệp Phong thô bạo ép cả hai vị phu nhân quyền quý phải cùng nhau quỳ chổng mông trên chiếc giường rộng lớn. Bản tính thú tính trong gã cuồng ma trỗi dậy lấn át mọi lý trí. Hắn không chút nhân nhượng, đứng ở phía sau dùng đôi bàn tay hộ pháp túm chặt lấy hai bên hông của Tô phu nhân, nhấc bổng cơ thể nàng lên rồi vục mạnh thứ cự vật gân guốc, thô đại vào tận sâu thẳm hoa kính.

“Chát! Chát! Phập!”

Tiếng va chạm da thịt chan chát chói tai vang lên điên cuồng. Diệp Phong tựa như một gã tiều phu hung hãn, liên tục đóng cọc thô bạo, thúc mạnh từng cú nện ngập lút cán vào cơ thể Tô phu nhân. Lực đẩy kinh người khiến thân hình ngọc ngà của nàng bị bắn về phía trước, liên tục va đập mạnh vào thành giường gỗ. Chưa kịp để Tô phu nhân thở dốc, Diệp Phong đã tàn nhẫn rút phắt ra, dính theo một dòng dâm thủy đầm đìa, rồi lập tức quay sang cắm ngập vào nơi tư mật của Lâm phu nhân đang quỳ bên cạnh.

Hắn luân phiên dày vò hai người bằng một tốc độ kinh hoàng và tàn bạo. Tiếng thắt lưng dập dồn dập “bạch bạch bạch” liên hồi hòa cùng tiếng rên rỉ dâm đãng nồng nặc vang dội khắp căn phòng đóng kín. Để tăng thêm sự nhục nhã, Diệp Phong thô bạo lật ngược Tô phu nhân lại, bắt nàng dang rộng hai chân theo tư thế bẻ ngoặt lên tận vai, trong khi tay kia vẫn túm tóc Lâm phu nhân, ép bà phải quỳ bên cạnh nhấp nhô bú mút thanh long căn mỗi khi hắn rút ra từ người tỷ tỷ. Hắn thúc mạnh đến mức cả chiếc giường lớn rung lên bần bật, tiếng thét gọi của hai vị phu nhân lạc đi vì sung sướng và đau đớn đan xen.

“Ôi… nhẹ… nhẹ một chút… nát mất…” Lâm phu nhân cắn chặt bờ môi mọng, khuôn mặt đỏ bừng vì bị những cú thúc dập tàn nhẫn làm cho đê mê đến chết đi sống lại.

“Nhẹ sao? Hai kỹ nữ hạ tiện dâm thủy nhiều như thế này, dâm tiện thế này mà chơi nhẹ thì làm sao thỏa mãn được?” Diệp Phong gầm lên một tiếng đầy đắc ý, thắt lưng chuyển động càng thêm phần hung bạo, đem toàn bộ sức mạnh cơ bắp nghiền nát sự tôn nghiêm cuối cùng của hai vị phu nhân cao quý dưới thân mình.

Sau những cú thúc dập tàn nhẫn và cuồng bạo như muốn nghiền nát thân xác hai người phụ nữ, trận mây mưa đầy thú tính của Diệp Phong cuối cùng cũng đi đến hồi kết thúc khốc liệt nhất.

Lúc này, cả Tô phu nhân và Lâm phu nhân đều đã bị dày vò đến mức thần trí mê muội, hai cặp đùi ngọc ngà run rẩy không còn chút sức lực, dâm thủy trộn lẫn với máu lụa rỉ ra ướt đẫm cả một khoảng nệm giường. Diệp Phong gầm lên một tiếng đầy hoang dại tựa như dã thú săn mồi, thắt lưng hắn dồn lực, điên cuồng dập mạnh hơn chục cú chí mạng vào tận sâu trong tử cung của Tô phu nhân. Ngay thời khắc cao trào tột đỉnh, hắn thô bạo rút phắt thứ cự vật gân guốc đang nóng rực ra, ghì chặt cả hai vị phu nhân sát lại gần nhau rồi hung hãn xả ra dòng uế dịch.

Một luồng tinh dịch đặc quánh, ấm nóng và nồng đậm hương vị đàn ông bắn ra như mưa, xối thẳng liên tục lên khắp khuôn mặt quý phái, bầu ngực căng mọng và tấm lưng trần đẫm mồ hôi của hai nàng. Trận cuồng phong qua đi, Diệp Phong ngang nhiên rút lui thân thể vạm vỡ, thong thả bước đến chiếc ghế gỗ bên cạnh, ngồi vắt vẻo đầy ngạo nghễ. Hắn một tay bưng chén canh sâm bồi bổ chậm rãi húp, đôi mắt nheo lại đầy tà mị nhìn hai thân ảnh quyền quý đang nằm xụi lơ, thở dốc loang lổ đầy uế dịch dâm mỹ trên giường.

Hắn gõ nhẹ ngón tay xuống bàn ra lệnh bằng giọng lạnh lùng: “Bò lại đây! Nghỉ ngơi thế đủ rồi, mau đến liếm sạch sẽ cho ta!”

Hai vị phu nhân quyền quý dù cơ thể đã rã rời đến chết đi sống lại, vẫn đành phải ngoan ngoãn quỳ rạp, bò lê dưới chân hắn như những con cún trung thành, tranh nhau bú mút thanh nhục căn còn dính nhớp nháp hỗn hợp dịch thể để làm sạch cho chủ nhân.

Đến khi Tô phu nhân sửa soạn lại xiêm y định ra về, Diệp Phong bất chợt tàn nhẫn túm lấy búi tóc của nàng, ấn mạnh đầu nàng xuống vùng hạ bộ của mình, gằn giọng: “Hôm nay phu nhân hầu hạ bổn công tử rất hài lòng, nhưng trước khi về phải uống hết uế dịch này đã!”

Tô phu nhân trợn tròn mắt, chưa kịp phản kháng thì một dòng uế dịch ấm nóng, nồng đậm hương vị đàn ông đã bắn thẳng vào sâu trong cổ họng, ép nàng phải nghẹn ngào nuốt trọn toàn bộ trong sự bất lực xen lẫn khoái cảm tê dại.

Từ đó trở đi, Tô phu nhân thường xuyên lấy cớ sang Lâm phủ để bàn chuyện. Mỗi lần xe ngựa vừa đỗ trước cửa, nàng đã vội vã vén rèm bước xuống, ánh mắt lấp lánh sự thèm khát không thể che giấu. Thực chất, chuyến đi này là để nàng cùng Lâm phu nhân thay phiên nhau dạng rộng đôi chân ngọc ngà, hân hoan đón nhận sự tàn phá của cự vật vĩ đại từ gã đàn ông vô sỉ kia.

Những chuỗi ngày đắm chìm trong hoan lạc, tâm trí của Tô phu nhân đã hoàn toàn bị cự vật vĩ đại cùng sự thô bạo biến thái của Diệp Phong chiếm trọn. Giờ đây, nàng thường xuyên lấy cớ sang Lân phủ . Mỗi lần xe ngựa vừa đỗ trước cửa phủ, nàng thậm chí còn không kịp đợi gia đinh hạ bậc thang gỗ, đã vội vã vén rèm bước xuống, ánh mắt lấp lánh sự thèm khát nồng nặc không thể che giấu. Đôi chân ngọc ngà của nàng bước đi thoăn thoắt, lao thẳng về phía hậu viện như một kẻ nghiện thuốc đang lên cơn khát.

Vừa đẩy cửa bước vào khuê phòng, một luồng khí vị dâm mỹ, nồng nặc mùi hoan lạc đã xộc thẳng vào mũi Tô phu nhân. Trên chiếc bàn trang điểm bằng gỗ sưa đắt giá, Lâm phu nhân đang nằm ngửa, đôi chân thon dài bị gác cao sang hai bên, cơ thể không một mảnh vải che thân đang run rẩy đón nhận từng cú thúc như vũ bão của Diệp Phong. Thấy bóng dáng tỷ tỷ xuất hiện, Lâm phu nhân quay đầu lại, đôi mắt mờ sương đầy xuân thủy, thở hổn hển cầu cứu:

“Tô tỷ tỷ đến thật đúng lúc… muội… muội sắp chịu không nổi sức mạnh cuồng bạo của hắn rồi…”

Tô phu nhân nhìn thấy cảnh tượng dập dồn nóng bỏng ấy thì hạ bộ liền ngứa ngáy, mật dịch tuôn ra xối xả. Nàng chẳng kịp tháo chiếc áo choàng còn dính bụi đường, lập tức tiến lại gần. Một tay nàng đưa ra vuốt ve, mơn trớn cặp đùi đang run rẩy của muội muội, tay kia đã vội vàng tự cởi bỏ váy áo của mình, nở nụ cười dâm đãng: “Muội muội ngoan, chịu đựng một chút rồi nhường chỗ cho tỷ. Hôm nay ở phủ một mình, tỷ phải đem cái bụng đói khát bấy lâu nay lấp đầy bằng thứ cự vật của hắn mới chịu được!”

Tiếng thúc dập “bạch bạch bạch” liên hồi đầy thú tính cứ thế vang dội khắp căn phòng khuê các từ ngày này qua ngày khác. Diệp Phong ở trong phủ sống sung sướng và quyền lực như một vị tiểu hoàng đế. Hắn không biết đến mệt mỏi, hết chơi đùa thân thể non nớt của các nha hoàn, tiểu thư, lại xoay qua dày vò thân xác mặn mà, chín mọng của các vị phu nhân quyền quý.

Sự điên cuồng và đọa lạc ấy nương theo thời gian dần lên đến đỉnh điểm. Nỗi khát tình bệnh hoạn đã khiến hai vị phu nhân đánh mất hoàn toàn lý trí, đến mức ngay cả những lúc Lâm lão gia đang ở trong phủ, Lâm phu nhân cũng không thể kiềm chế nổi cơn thèm khát đang dâng trào trong huyết quản. Chỉ cần nghe thấy Diệp Phong từ xa, bà liền bồn chồn, ngứa ngáy khắp da thịt. Bất chấp hiểm nguy bị trượng phu bắt quả tang, Lâm phu nhân lén lút chui vào phòng riêng của Diệp Phong. Vừa nhìn thấy gã, bà lập tức quỳ sụp xuống, hai tay ôm chặt lấy hạ bộ vạm vỡ của hắn mà bú mút điên cuồng.

“Ưm… ọc ọc… ưm… hự…”

Lâm phu nhân vừa tham lam liếm mút vừa rên rỉ nghẹn ngào trong khoang miệng, nuốt trọn thanh nhục căn thô đại vào sâu trong cổ họng. Diệp Phong cúi xuống nhìn mái đầu quý phái đang nhấp nhô đầy thuần thục dưới háng mình, nở nụ cười ngạo nghễ, thản nhiên vạch rộng quần ra, gằn giọng: “Thèm khát đến thế sao? Vậy thì há miệng rộng ra hơn nữa để đón lấy thánh thủy của bổn công tử!”

Hai vị phu nhân cao quý ngày nào từng giữ gìn lễ nghĩa gia phong, xem danh dự hơn mạng sống, nay đã hoàn toàn biến thành những con nghiện dâm đãng dưới háng một gã quản sự trẻ tuổi. Ngày nào không được quỳ gối bú mút, không được uống thứ nước tiểu khai nồng, ấm nóng của hắn, họ lại như người mất hồn, sẵn sàng vứt bỏ cả liêm sỉ để van xin hắn ban ơn. Các vị phu nhân say mê cuồng nhiệt với các trò chơi biến thái mà Diệp Phong bày ra, từ những thú vui hạ đẳng nhất cho đến nhục nhã nhất, tất cả đều bị hắn đem ra chơi cho các nàng sướng đến nghiện ngập tận xương tủy.

Dưới sự dẫn dắt tà ác của Diệp Phong, cả Lâm phu nhân và Tô phu nhân không còn biết đến hai chữ “thể diện” là gì. Căn phòng khuê các sang trọng biến thành một động quỷ dâm ô, nơi diễn ra những trò tiêu khiển vô luân bệnh hoạn nhất. Diệp Phong ngạo nghễ ngồi trên ghế cao như một vị bạo chúa, ra lệnh cho hai người phụ nữ quyền quý đang bò lê dưới chân mình. Chỉ cần một cái búng tay hay một ánh mắt lạnh lùng, hai vị phu nhân lập tức ngoan ngoãn ngửa cổ, há to miệng như những con thú đói khát, tranh nhau đón nhận từng dòng nước tiểu vàng đục, khai nồng từ hạ bộ của hắn. Họ nuốt ực ực một cách ngon lành, thậm chí còn liếm sạch sẽ từng giọt uế dịch dính trên da thịt gã đàn ông vô sỉ, khuôn mặt lộ rõ vẻ mãn nguyện, đê mê như vừa được nếm thử thứ cam lộ ngon ngọt nhất trần đời.

Không dừng lại ở đó, Diệp Phong còn bày ra trò liếm hậu môn vô cùng nhục nhã để thử thách lòng trung thành của họ. Hắn bắt hai vị phu nhân phải thay phiên nhau sục sạo, dùng chiếc lưỡi ngọc ngà vốn chỉ dùng để ăn toàn cao lương mỹ vị, nay lại phải liếm láp sâu vào nơi dơ bẩn nhất trên cơ thể hắn. Lâm phu nhân không chút ngần ngại, bà quỳ rạp, dập đầu sùng bái rồi vục mặt vào bờ mông vạm vỡ của Diệp Phong, điên cuồng đưa lưỡi thụt đẩy, bú hút một cách thuần thục. Tô phu nhân ở bên cạnh nhìn thấy cảnh đó không hề ghê tởm, ngược lại ghen tị đỏ cả mắt, vội vàng lao vào cấu xé tỷ muội để giành lấy phần mình.

Càng bị Diệp Phong chà đạp, hành hạ bằng những trò biến thái, hai vị phu nhân lại càng lún sâu vào vũng bùn dục vọng không thể rút chân ra. Họ hoàn toàn bị gã cuồng ma thao túng tâm lý và thể xác, coi nỗi nhục nhã là đỉnh cao của khoái cảm, coi sự biến thái là ân huệ tối cao. Trong tâm trí đọa lạc của họ lúc này, mọi lễ nghi giáo điều hay danh tiết dòng họ đều là rác rưởi. Thứ duy nhất tồn tại và có ý nghĩa chính là được quỳ gối làm nô lệ, phục tùng mọi thú vui bệnh hoạn của Diệp Phong để thỏa mãn cơn ngứa ngáy ngập ngụa trong xương tủy từ ngày này qua ngày khác.

✨ Ủng hộ Kim Cương cho tác giả chương này ✨

Truyện được đăng duy nhất tại websites foxveil.org.

Xem chương mới nhất, sớm nhất và không quảng cáo chỉ có tại foxveil.org

0 Bình luận

Gửi phản hồi

Ghi chú