Chương 5. Thanh Thiên Bạch Nhật Ép Tần Quả Phụ Uống Nước Tiểu
bởi tham ăn Hồ lySau chuỗi ngày điên cuồng chinh phạt từ mẫu thân cho đến nữ nhi Lâm phủ, rồi càn quét qua cả hai vị thiên kim tri kỷ của nàng ta, nhu cầu sinh lý cao đến biến thái của Diệp Phong không những không hề suy giảm, mà ngược lại càng thêm bùng nổ dữ dội. Mang danh quản sự ở Lâm phủ, hắn vốn chẳng gặp chút áp lực nào. Với bộ não nhạy bén của một đại lão học thuật thời hiện đại, mọi việc lớn nhỏ trong phủ chỉ cần qua tay hắn là tám chín phần đều được giải quyết gọn gàng. Tuy nhiên, việc quanh quẩn chơi đùa với mấy nữ nhân quen thuộc khiến hắn nhanh chóng sinh lòng chán ngán. Ánh mắt hắn lập tức khóa chặt vào một mục tiêu mới béo bở hơn trong huyện Thanh Vân — tiệm vải độc nhất của góa phụ Tần Thục Nương.
Nói về Tần Thục Nương này, nàng chính là đóa hoa chín mọng, phong tình vạn chủng bậc nhất cái trấn nhỏ. Nàng năm nay vừa tròn tuổi băm, trượng phu đoản mệnh mất sớm, để lại cho nàng một hiệu vải bề thế cùng một khối thân thể đầy đặn đang độ thèm khát nhục dục.
Tần Thục Nương sở hữu khuôn mặt trái xoan thanh tú với đôi mắt lẳng lơ như biết nói, bờ môi mỏng quyến rũ mỗi khi nhìn Diệp Phong lại khẽ cắn nhẹ đầy vẻ mời gọi. Đáng nói nhất chính là vóc dáng chuẩn “gái một con trông mòn con mắt” của nàng. Vòng một nảy nở, căng tràn xập xình ẩn hiện sau lớp áo lụa mỏng tang. Vòng hông nở nang cùng bờ mông tròn trịa, nây bẩy theo mỗi bước đi uốn éo như muốn câu hồn đoạt phách hết thảy nam nhân trên đời.
Hôm đó, thanh thiên bạch nhật, Diệp Phong nghênh ngang bước vào hiệu vải. Nhìn thấy Tần Thục Nương đang đau đầu nhíu mày trước đống sổ sách hỗn độn, hắn liền nghênh tà tiến tới.
“Tần chưởng quỹ, sổ sách này của nàng tính toán vừa chậm chạp lại dễ sai sót. Để ta giúp nàng một tay!” Diệp Phong nở nụ cười tà mị, tiến lên cầm lấy bút lông.
Với tư duy nhạy bén, hắn lập tức vẽ ra sơ đồ hạch toán và phương pháp kế toán kép hiện đại lên giấy tuyên thành, phân chia rạch ròi các khoản thu chi thành hai bên “Tài sản” và “Nguồn vốn” rồi nhẩm tính với tốc độ kinh hoàng. Chỉ trong vòng vài phút ngắn ngủi, đống sổ sách chất đống cả tháng trời của tiệm vải đã được hắn giải quyết sạch sẽ, rõ ràng mười mươi.
Tần Thục Nương nhìn tờ giấy, khuôn miệng nhỏ nhắn há hốc vì chấn kinh, đôi mắt phượng nhìn Diệp Phong đầy vẻ sùng bái tột cùng: “Trời ạ… Diệp công tử, ngươi cư nhiên là thiên tài kinh thương sao? Phương pháp này… Quá mức thần kỳ!”
“Hừ, ta không chỉ giỏi tính toán, mà tuyệt kỹ châm cứu bấm huyệt còn tinh thông hơn nhiều!”
Hắn tiến lên một bước, đem thân hình vạm vỡ dũng mãnh của mình áp sát sau lưng nàng. Hai tay hắn thình lình luồn thẳng vào trong ngực áo lụa mỏng, ngang nhiên tóm chặt lấy hai khỏa đại đào mỡ màng mà điên cuồng nắn bóp, vê vuốt hai hạt đậu nhỏ đến mức biến dạng.
“A… Ân… Diệp công tử… Không được… Ban ngày ban mặt…” Tần Thục Nương cả người lảo đảo, xương cốt nhũn ra, hoa kính trong nháy mắt đã lụt lội dâm thủy, chảy ròng ròng xuống bắp đùi trắng nõn.
Đúng lúc này, một vị phụ nhân là khách mua vải từ ngoài cửa bước vào, thình lình bắt gặp hai người đang dán chặt lấy nhau, tay Diệp Phong còn đang thụt thò liên tục bên trong ngực áo của phụ nữ góa chồng. Vị khách dọa đến biến sắc, há miệng định hét lên.
Diệp Phong không chút đỏ mặt, lập tức hiên ngang ngẩng đầu gào lớn lý sự: “Vị thẩm thẩm này đừng nhìn bậy! Tần chưởng quỹ do tính toán sổ sách quá độ, dẫn đến co thắt cơ tim, khí huyết tắc nghẽn ngay tại đỉnh song phong! Ta đang dùng tuyệt kỹ gia truyền, ấn mạnh vào huyệt Đản Trung ở ngực để cấp cứu khẩn cấp, giúp nàng đẩy tà khí ra ngoài! Nếu giờ ta buông tay, nàng liền có nguy cơ bạo tử tại chỗ!”
Vị khách nghe cái lý thuyết thập phần huyền ảo, khó hiểu này nhưng lại cố giả vờ thông minh, liền gật gù ra vẻ thấu hiểu, vội vàng quay lưng đi chỗ khác bốc vải.
Thấy khách đã bị lừa gạt, Diệp Phong cười vô sỉ một tiếng, xoay người Tần Thục Nương lại, cúi đầu ngấu nghiến lấy bờ môi mọng của nàng. Hắn điên cuồng mút mát chùn chụt, chiếc lưỡi thô ráp thọc sâu vào tận khoang miệng, quấn lấy tấc lưỡi góa phụ mà càn quét, cưỡng ép nàng nuốt từng ngụm tân dịch ngập ngụa tình dục. Việc này khiến nàng triệt để mất đi thần trí, hai tay vô thức ôm chặt lấy cổ hắn.
“Tần nương tử, hỏa côn của ta trướng đến chịu không nổi rồi, mau giúp ta giải hỏa!”
Diệp Phong thô bạo xoẹt một cái kéo phăng váy lụa bên ngoài, lột sạch chiếc quần trong của nàng xuống, đem tấm thân thể chín mọng, tuyết trắng mỡ màng đè nghiến lên trên xấp vải lụa đỏ rực trên bàn. Hắn cởi phăng y phục, cự vật khủng bố với gân xanh lồi lõm quấn quanh đầy dữ tợn bỗng chốc bật ra đầy kiêu hãnh. Hắn tách rộng hai chân nàng, nhắm chuẩn đóa hoa đang lụt lội dịch thủy của người phụ nữ khát tình mà thô bạo đâm mạnh một phát lút cán!
“Phụp!”
“Ưm… Diệp lang… chỗ này không được… để tối nay đến nhà thiếp được không… ưm… sướng quá… lớn quá… rách mất!” Tần Thục Nương trợn ngược mắt, sung sướng gào thét trong đê mê lạc lối.
“Im miệng! Đã sinh con đẻ cái rồi mà còn ngỡ mình là xử nữ hay sao? Làm sao mà rách được!” Hắn vừa thô bạo thúc mạnh vừa buông lời sỉ nhục đầy tà ác.
Tiếng va chạm da thịt “ba ba ba”, “bạch bạch bạch” dồn dập và thô bạo vang dội khắp không gian. Diệp Phong như một vị chiến thần tà ác, bóp chặt lấy bờ mông bự tròn trịa nẩy đà của nàng mà thúc tới tấp vào sâu tận tử cung. Trận chiến kịch liệt kéo dài ròng rã một canh giờ, Diệp Phong đạt đến cao trào liền gầm gừ một tiếng, thúc mạnh thêm mấy cái đầy tàn nhẫn, đem toàn bộ tinh hoa đặc sệt bắn ngập tử cung góa phụ. Tần Thục Nương nằm bại liệt trên xấp lụa đỏ, bắp đùi run rẩy liên hồi trong sự thỏa mãn tột cùng.
Hành sự xong, hắn như một tên sắc lang vô sỉ, hoàn toàn không biết đến hai chữ thương hoa tiếc ngọc. Diệp Phong thô bạo ấn mạnh đầu Tần Thục Nương xuống, cưỡng ép vị diễm phụ góa chồng phải dùng khuôn miệng nhỏ nhắn liếm mút, phục dịch cho long vật của mình. Đúng lúc này, đứa con gái nhỏ của Tần Thục Nương từ bên ngoài ngây thơ bước vào hậu quầy. Nhìn thấy Diệp Phong đang hiên ngang đứng sừng sững ở đó, cô bé liền chớp mắt hỏi: “Ca ca, nương của muội đâu rồi?”
Nhìn ngắm gương mặt non nớt, mơn mởn đầy nét ngây thơ của đứa trẻ, cự vật đang nằm trong khoang miệng Tần Thục Nương lại đột ngột căng cứng, giật giệt liên hồi mấy cái đầy tà ác.
Hắn trưng ra bộ mặt trơ tráo, mở miệng trêu cợt: “Này tiểu muội muội, nhìn thấy ca ca thì phải chào hỏi trước rồi mới được hỏi đến nương mình chứ? Muội không ngoan như vậy, tối nay ca ca nhất định phải đến quý phủ để giáo huấn lại cả hai mẫu tử các người.”
Vừa dứt lời, hắn vừa tàn nhẫn túm chặt lấy mớ tóc của Tần Thục Nương ghì mạnh xuống, niệu đạo buông lỏng, lập tức xả thẳng một dòng uế dịch nồng nặc khí vị nam nhân vào tận sâu trong cuống họng ả. Tiếng nước róc rách cùng tiếng nuốt ực ực nghẹn ngào đầy nhục nhã vang lên từ phía dưới gầm quầy, khiến tiểu nữ nhi sinh lòng hiếu kỳ, định dướn người ngó đầu vào xem xét. Diệp Phong nhanh tay giữ chặt cô bé lại, nở nụ cười tà mị hiểm độc: “Tiểu muội muội không được tò mò. Nương của muội đang phụng dưỡng bệnh nặng, bắt buộc phải uống mật dược gia truyền của ta mới có thể chữa trị. Nhìn muội non mềm đáng yêu thế này, xem ra cũng cần chút linh dược bồi bổ để thân hình sớm ngày nở nang mỡ màng rồi. Tối nay ca ca sẽ mang đại nhân sâm tới… đích thân sắc thuốc cho cả hai mẫu tử cùng uống nhé.”
Nói xong, hắn hoàn toàn chẳng thèm bận tâm đến vẻ mặt ngơ ngác, mờ mịt của đứa nhỏ. Diệp Phong cười vô sỉ một tiếng, thản nhiên nhét nam căn vào lại trong quần rồi nghênh ngang nhấc chân ra về như chưa từng có chuyện gì xảy ra, bỏ mặc vị góa phụ đang nằm xụi lơ, thở dốc trong hậu quầy.
✨ Ủng hộ Kim Cương cho tác giả chương này ✨
Truyện được đăng duy nhất tại websites foxveil.org.
Xem chương mới nhất, sớm nhất và không quảng cáo chỉ có tại foxveil.org
0 Bình luận