Chương 7. Cùng Lúc Luân Chiến Mẹ Con Tần Quả Phụ
bởi tham ăn Hồ lyKhi hắn trở về tới phủ của Tần quả phụ, nàng ta vốn đã ngủ say từ lâu. Diệp Phong lặng lẽ cởi bỏ xiêm y, trèo lên chiếc giường lớn. Hắn chẳng thèm báo trước nửa lời, bàn tay thô bạo vươn ra bóp mạnh lấy chiếc cằm thon của Tần nương tử, ép nàng phải há miệng rồi đem cự vật thô dài hung hăng đâm thọc vào tận sâu trong cuống họng.
Tần Thục Nương hoảng hốt bừng tỉnh khỏi giấc mộng xuân. Đôi mắt phượng mở to đầy kinh hoàng, nhưng vừa nhìn thấy gương mặt tà mị dữ tợn của Diệp Phong, chút ý chí kháng cự cuối cùng liền tan biến thành mây khói. Nàng ngoan ngoãn há họng hết cỡ, chủ động phối hợp nuốt trọn lấy thứ long vật khổng lồ đang càn quét điên cuồng trong khoang miệng mình. Diệp Phong ra sức thọc sâu một lúc, rồi đưa tay vỗ vỗ lên khuôn mặt kiều diễm của vị diễm phụ, ra hiệu cho ả tự mình trèo lên nhấp nhô phục dịch.
Hắn thong thả nằm ngửa ra giường hưởng thụ. Người phụ nữ góa chồng lâu ngày được nếm trải mị lực nam nhân như cá gặp nước, hoạt động vô cùng nhiệt tình. Thục Nương chủ động dạng rộng hai chân, đem mật huyệt ẩm ướt nuốt trọn lấy long căn của hắn, ra sức đưa đẩy, nhấp nhô vô cùng điêu luyện. Sau một hồi luân động kịch liệt, Diệp Phong gầm nhẹ một tiếng, đem toàn bộ tinh dịch đặc sệt phóng sạch vào tận sâu trong tử cung nàng ta. Đạt đỉnh cao trào sung sướng xong, hắn liền coi nơi này như phủ đệ của mình, ôm lấy mỹ nhân ngủ một giấc ngon lành đến tận bình minh.
Sáng hôm sau, tiểu nữ nhi Tần Mẫn thấy thân mẫu trễ nải chưa dậy liền ghé qua phòng ngủ tìm kiếm. Thế nhưng vừa tới gần, từ bên ngoài đã nghe thấy tiếng mẫu thân khóc lóc thảm thiết, xen lẫn những thanh âm nghẹn ngào rên rỉ đầy dâm mỹ. Tần Mẫn kinh hãi, vội vã đẩy cửa bước vào.
Cảnh tượng trước mắt khiến nàng chết lặng: Toàn thân mẫu thân đang bị trói nghiến bởi những sợi dây thừng thô ráp, hai khỏa phấn non đầy đặn bị siết chặt đến mức căng mọng, đỏ ửng. Thân mẫu của nàng đang phải bò chổng mông, cắm đầu vào háng Diệp Phong mà ra sức bú mút thứ cự vật gân guốc dữ tợn. Bờ mông căng tròn bị dây thừng siết chặt thành những lằn thịt mỡ màng, trên đó còn in hằn những vết roi da đỏ rực, cứ mỗi lần nàng bú mút lại ngoe nguẩy đẫy đưa theo nhịp điệu hoan lạc.
Tần Mẫn đỏ bừng mặt, thất thanh hét lớn: “Mẫu thân! Người… người đang làm cái gì vậy?!”
Không để cho Tần quả phụ có cơ hội giải thích, Diệp Phong nở nụ cười tà ác, thô bạo túm chặt lấy búi tóc của nàng ta, liên tục nhấn sụp đầu nàng xuống thanh thịt khí dữ tợn. Tần nương tử bị nghẹn đến mức trợn trắng cả mắt, trong cổ họng phát ra những âm thanh “ọc ọc”, “nhóp nhép” đầy dâm mỹ, nhục nhã.
Hắn ngước mắt nhìn Tần Mẫn, thản nhiên vô sỉ bịa chuyện: “Ta đang giúp mẫu thân muội châm cứu chữa bệnh. Muội đừng đứng ngây ra đó, lại đây rót cho ta chén trà ấm.”
Tần Mẫn đầu óc mờ mịt, trước khuôn mặt vô sỉ cực độ nhưng lại tuấn tú bất phàm kia, nàng vẫn ngoan ngoãn nghe theo. Ngay khi gã nhận lấy ly trà uống một ngụm, hắn liền thô bạo kéo đầu Tần nương tử ngửa mặt lên, phun thẳng ngụm trà vào khuôn mặt kiều diễm của nàng. Tần nương tử lúc này đôi mắt đã phủ một tầng sương khói, nước miếng dâm đãng nhiễu ra, hoàn toàn chìm đắm trong dục vọng cuồng loạn. Hắn lại ấn đầu nàng sát vào quy đầu của mình, ra lệnh: “Lè lưỡi ra liếm nhẹ cho ta.”
Chờ nàng liếm mút không bao lâu, niệu đạo của Diệp Phong bỗng buông lỏng, đôi mắt khẽ nheo lại, xả thẳng một dòng uế dịch ấm nóng, khai nồng vào sâu trong khoang miệng nàng: “Dùng cái miệng hạ tiện của ngươi uống hết uế thủy cho ta! Không được để rơi rớt một giọt!”
Tiếng nước xả xối xả hòa cùng tiếng nuốt “ực ực” đầy nhục nhã của mẫu thân khiến cô con gái đứng bên cạnh hoàn toàn run rẩy, đứng chết chân tại chỗ vì kinh hoàng.
Sau khi trút sạch luồng uế dịch ấm nóng vào sâu trong khoang miệng góa phụ, Diệp Phong lười biếng tựa lưng vào thành ghế, ánh mắt tràn ngập vẻ tà mị và khinh bạc nhìn xuống Tần nương tử đang quỳ mọp dưới háng mình. Lúc này, vị diễm phụ phong tình ấy đang thở dốc dồn dập, tấc lưỡi vẫn ngậm ngùi vương vấn dư vị khai nồng của nam nhân, đôi mắt ngập ngụa sương khói dâm mỹ hoàn toàn mất đi thần trí.
Hắn khẽ vẩy nhẹ đầu long căn vẫn còn sừng sững vào bờ môi mọng nhầy nhụa của ả, cất giọng trầm thấp tà ác: “Tần nương tử, nhìn cái miệng tiện của ngươi hầu hạ thật thuận mắt. Bổn công tử hỏi ngươi, nữ nhi của ngươi rốt cuộc là có bệnh hay không? Có cần ta bớt chút thời gian, dùng đại nhân sâm này khai thông kinh mạch, đả thông kinh mạch cho nàng ta một trận hay không?”
Thấy Tần Thục Nương còn đang ngơ ngác vì chìm đắm trong dư vị hoan lạc, Diệp Phong liền cười lạnh một tiếng, thanh âm đột ngột trở nên lạnh lùng, mang theo sự uy hiếp tuyệt đối: “Hừ, nếu như tiểu nha đầu kia hoàn toàn khỏe mạnh, không cần tới thần y như ta cứu giúp… Vậy thì từ ngày mai, Diệp Phong ta sẽ không cần phải đến đây nữa!”
Tần nương tử bị dục vọng thao túng hoàn toàn lý trí, nghe thấy hắn dọa sẽ tuyệt tình không đến liền hoảng sợ, vội vã gật đầu lia lịa, nhẹ giọng thuyết phục nữ nhi chấp nhận để hắn “chữa bệnh”. Nhìn vẻ mặt ngơ ngác đầy hoảng hốt của thiếu nữ mười ba tuổi, Diệp Phong cười dài một tiếng, quàng tay kéo mạnh eo nàng, bắt nàng ngồi lên đùi mình. Bàn tay thô ráp lọt vào trong vạt áo, không kiêng nể gì mà nhào nặn cặp nhũ non mềm mại, nhỏ nhắn của nàng, đồng thời áp đặt lên môi nàng một nụ hôn nồng nhiệt, mang tính áp bức tuyệt đối.
Ngay sau đó, hắn bế thốc Tần Mẫn ném lên giường lớn, bắt đầu kịch liệt khai phá tiểu huyệt khít khao của nàng. Diệp Phong luân động thô bạo, đâm rút dồn dập khiến thiếu nữ đau đớn hét ầm lên. Ngay lúc nàng đau đớn nhất, hắn lại đột ngột rút ra, cúi đầu ghé sát tai nàng hỏi nhỏ: “Thế nào? Nếu đau quá, ca ca sẽ dừng lại nhé?”
Thân thể thiếu nữ dù đau đớn vì rách toạc, nhưng luồng khoái cảm tê dại lan tỏa khắp sống lưng khiến nàng triệt để luân hãm. Tần Mẫn dùng đôi ngọc thủ mềm mại giữ chặt lấy thắt lưng hắn, khóc nức nở van xin: “Đừng… đừng dừng lại… xin huynh tiếp tục khai phá muội…”
Diệp Phong đắc ý khôn cùng, đem cự vật khủng bố một lần nữa cắm ngập vào nơi sâu nhất, điên cuồng đâm rút. Tiện tay, hắn túm chặt lấy mái tóc của Tần nương tử đang quỳ gối bên cạnh, ấn mạnh đầu nàng vào sau mông mình, ép buộc quả phụ phải ra sức liếm mút hậu môn cho hắn, phối hợp cùng tiểu nữ nhi tạo nên một cảnh tượng dâm mỹ, bại hoại gia phong đến cực điểm.
Hắn luân phiên khai phá tiểu huyệt cùng cúc huyệt một cách thô bạo, liên tục thay đổi tư thế. Sau khi bắn sạch dòng bạch dịch đặc sệt vào sâu trong tiểu huyệt non mềm của Tần Mẫn, hắn mới tạm thời ngồi nghỉ ngơi ăn uống, bắt Tần quả phụ phải quỳ gối bú mút làm sạch long căn cho hắn. Cơm nước xong xuôi, hắn lại tiếp tục trận chinh chiến điên cuồng. Hắn để Tần quả phụ nằm ngửa trên giường, còn con gái của nàng ta thì nằm úp lên người mẫu thân theo tư thế 69. Côn thịt vĩ đại của hắn cứ thế luân phiên đâm chọc qua lại giữa lỗ huyệt non tơ của nữ nhi và cái miệng nhỏ nhắn của Tần quả phụ. Đâm rút một hồi, hắn lại đổi chiều, luân phiên đâm chọc qua lại vào khoang miệng nhỏ của nữ nhi và tiểu huyệt mọng nước mỡ màng của Tần quả phụ.
Sau một ngày một đêm luân chiến cuồng bạo, căn phòng nồng nặc khí vị nam nhân cùng mùi dâm mỹ ái muội. Lúc này, cả Tần Thục Nương và tiểu nữ nhi Tần Mẫn đều nằm liệt trên giường, toàn thân bủn rủn, làn da tuyết trắng đầy rẫy những dấu vết hồng lân do roi da và những cú thúc dập thô bạo để lại. Thần trí của hai mẫu tử hoàn toàn trống rỗng, ánh mắt đờ đẫn nhìn về phía Diệp Phong lại vô thức lộ ra vẻ si mê và sùng bái tột cùng.
Diệp Phong thản nhiên bước xuống giường, cự vật vĩ đại vẫn còn dính chút bạch dịch đặc sệt, khẽ đung đưa đầy kiêu hãnh. Hắn không chút thương xót, thô bạo nắm tóc cả hai mẹ con kéo dậy, bắt họ phải quỳ sụp dưới chân mình trong tư thế nhục nhã nhất để liếm sạch long căn cho hắn.
Hắn cúi đầu, giẫm một chân lên bờ vai gầy guộc của Tần Thục Nương, cất giọng tà mị lạnh lùng: “Tần nương tử, hiện tại ngươi và nữ nhi đã nếm trải toàn bộ tuyệt kỹ gia truyền của bản công tử. Hãy nhớ kỹ, từ nay trở đi, cái thân xác rách nát của ngươi đều thuộc về Diệp Phong ta. Đừng có để ta nghe phong phanh chuyện ngươi liếc mắt đưa tình với bất kỳ ai. Ta xưa nay chỉ thích giúp người khác trồng cỏ xanh lên đầu, chứ tuyệt đối không thích bị kẻ nào cắm sừng đội nón xanh, rõ chưa?”
Tần Thục Nương mê man bò dậy, vội vã đưa tay vuốt ve nam căn của hắn, vừa há miệng cắm sâu vào tận hầu trung, vừa khó khăn gật đầu tỏ ý đồng ý.
Diệp Phong cười dài một tiếng đầy đắc ý, ánh mắt tà ác lại dời sang tiểu nữ nhi Tần Mẫn mới mười ba tuổi. Thiếu nữ non nớt lần đầu nếm trải mùi vị nhân gian đã bị mị lực bạo ngược của hắn khuất phục hoàn toàn. Hắn quẹt một ngón tay đầy dịch thủy lên đôi má bầu bĩnh của cô bé, lạnh giọng nói: “Còn nữ nhi của ngươi, khi nào ta chơi chán mới được nghĩ đến chuyện gả đi. Mà gả cho ai thì cũng phải hỏi qua ý kiến của ta!”
Tần Mẫn nghe vậy thì hai mắt rưng rưng. Nàng không nghĩ sau khi trao thân cho vị ca ca này rồi mà còn bị hắn tàn nhẫn muốn gả nàng đi nơi khác. Nhưng vì dư âm khoái cảm dục vọng cuồn cuộn còn chưa tan, nàng hoàn toàn chấp nhận làm đồ chơi cho hắn. Mặt đỏ tía tai, thân thể non mềm khẽ rùng mình một cái, trong đầu nàng lúc này chỉ toàn là hình ảnh cự vật gân guốc điên cuồng đâm rút trong tiểu huyệt của mình. Sự ngây thơ bấy lâu đã bị gột rửa sạch sẽ, nàng ôm lấy bắp chân vạm vỡ của hắn, khóc nức nở: “Mẫn Nhi… Mẫn Nhi muốn làm đồ chơi của ca ca… Muội nguyện ý cả đời này không gả đi đâu hết!”
“Tiểu muội muội ngoan, đừng sợ. Tạm thời muội còn non mềm như thế này, gả đi ta cũng thấy tiếc. Cứ yên tâm ở nhà với mẫu thân muội, thi thoảng ca ca sẽ ghé chơi.”
Nói xong, Diệp Phong cười lớn vô sỉ, nghênh ngang chỉnh đốn lại y phục rồi sải bước rời đi, bỏ lại hai mẫu tử quả phụ đang trần trụi bần thần trong phòng.
✨ Ủng hộ Kim Cương cho tác giả chương này ✨
Truyện được đăng duy nhất tại websites foxveil.org.
Xem chương mới nhất, sớm nhất và không quảng cáo chỉ có tại foxveil.org
0 Bình luận