Chương 2. Ăn Lâm Thư Dao
bởi tham ăn Hồ lyKể từ sau ngày phô diễn tài hoa thi ca cùng y thuật tuyệt đỉnh chấn động cả dàn mỹ nhân, địa vị của Diệp Phong tại Lâm phủ liền thăng tiến vùn vụt. Dẫu tuổi đời còn nhỏ, hắn đã danh chính ngôn thuận được đề bạt lên hàng quản sự.
Tiết trời ngày hạ oi bức nồng đậm. Lâm Thư Dao chỉ khoác một chiếc sa y mỏng manh màu mỡ gà, bên trong thấp thoáng chiếc yếm thắm ôm trọn lấy đôi gò bồng đảo căng tròn nẩy nở của thiếu nữ mới lớn. Nàng ngồi bên án thư, một tay chống cằm, đôi nhãn mâu ngập tràn thủy khí chẳng thèm đoái hoài đến trang sách, trái lại cứ chốc chốc lại liếc trộm về phía Diệp Phong đang đứng mài mực bên cạnh.
Diệp Phong liếc mắt một cái liền nhìn thấu xuân tâm đại động của thiếu nữ. Hắn hít sâu một hơi, hương cơ thể thiếu nữ như hư như thực xộc thẳng vào mũi, khiến “tiểu Diệp Phong” bị kìm nén bấy lâu dưới lớp quần đột ngột ngẩng đầu bừng tỉnh, trướng đến phát đau.
“Tiểu mỹ nhân, hôm nay không ăn sạch ngươi, lão tử thề không phải nam nhân!” Diệp Phong thầm nghĩ đầy lưu manh, bỉ ổi.
Hắn cố ý tiến lên một bước, áp sát thân hình tráng kiện vào sau lưng Lâm Thư Dao, cúi đầu thổi một ngụm khí nóng vào vành tai mẫn cảm của nàng, thanh âm khàn khàn tà mị: “Tiểu thư, ngồi lâu như thế ắt hẳn thân thể đã mỏi mệt. Để tiểu nhân giúp người xoa bóp một chút, bằng không sẽ tổn hại đến ngọc cốt đấy nha…”
Lâm Thư Dao nháy mắt toàn thân mềm nhũn, rặng mây đỏ lan từ gò má xuống tận mang tai như muốn nhỏ huyết. Nàng hô hấp dồn dập, giọng nói tràn ngập kiều suyễn đứt quãng: “Diệp… Diệp Phong, ngươi lớn mật… Ai cho phép ngươi…”
Không đợi nàng dứt lời, bàn tay to thô ráp của Diệp Phong đã bá đạo nhưng không mất phần ôn nhu nắm chặt lấy tay nàng. Một tay hắn vòng qua eo thon, kéo sát tấm lưng ngọc của thiếu nữ vào lồng ngực rắn rỏi của mình. Cảm nhận được sự ngạnh cứng nóng hổi của cự vật từ phía sau chọc thẳng vào mông phong mãn, Lâm Thư Dao vừa thẹn thùng vừa run rẩy khôn nguôi.
Hắn dùng kỹ xảo điêu luyện luồn tay qua cổ xiêm y, tự do nhào nặn hai bầu ngực non mềm, ngón tay ma mãnh mân mê hai đỉnh hồng nhuận cho đến khi chúng sưng đỏ, dựng đứng lên đầy khiêu gợi. Chưa dừng lại ở đó, bàn tay còn lại của hắn đã ma quái mò xuống dưới váy lụa, tiến vào tiểu huyệt phấn nộn chưa từng được khai phá. Ngón tay thon dài thuần thục trêu đùa, khai thông dòng suối ngọt khiến tiểu thư chỉ biết rên nhẹ trong cổ họng.
Hắn thô bạo xoay người Lâm Thư Dao lại, gắt gao đặt nàng lên chiếc bàn gỗ lim. Sách vở, nghiên mực văng tung tóe khắp nơi, tạo nên một khung cảnh dâm mỹ đến tột cùng.
“Diệp Phong… Không được… Nơi này là thư phòng…” Lâm Thư Dao hai mắt mê ly, thân thể vì mị lực nam tính luân bồn của hắn mà nhũn ra không chút khí lực, khuôn miệng nhỏ nhắn nói từ chối nhưng đôi tay ngọc lại vô thức ôm chặt lấy cổ hắn.
“Thư Dao muội muội, khẩu thị tâm phi, miệng nói không cần nhưng thân thể ngược lại thành thực nha.” Diệp Phong cười tà ác một tiếng, động tác nhanh nhẹn tước bỏ chiếc quần lót của nàng. Hắn giải phóng long căn cương cứng khổng lồ, không ngừng cọ xát ngay cửa huyệt bạch hổ đang điên cuồng tiết ra mật ngọt.
Hắn cúi xuống, triền miên mút lấy đôi môi anh đào của thiếu nữ, chiếc lưỡi điêu luyện đẩy sâu vào trong khoang miệng ngọt ngào để càn quét. Thấy nàng không phản kháng mà lại tham lam đáp lại, hắn liền tà ác cố ý mớm cho nàng nuốt từng ngụm tân dịch của mình, đồng thời luân phiên cúi xuống ngậm chặt lấy hai đỉnh tuyết phong béo ngậy mà mút mạnh.
Lúc này, vĩ đại hung khí gân xanh lồi lõm cực kỳ khủng bố của hắn đã sớm ướt đẫm dâm thủy của thiếu nữ. Hắn cầm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, ép cô sờ vào cự vật của mình rồi nhẹ nhàng dụ dỗ: “Dao nhi, để ta giúp nàng châm cứu đả thông kinh mạch nhé?”
Ý thức được thứ trong tay quá mức to lớn, Lâm Thư Dao run rẩy sợ hãi: “Ca ca… cái này quá lớn… ta rất sợ…”
Diệp Phong hô hấp dồn dập như trâu điên, gặm cắn lên bờ vai tuyết trắng của cô, bàn tay ở dưới thân điều chỉnh góc độ, đem quy đầu thô to kê ngay cửa huyệt non nớt chà xát cọ tới lui mơn trớn rồi hắn thô bạo thẳng tắp đâm sâu vào tận đáy!
“Phụp!”
“Á aaa…”
Lâm Thư Dao hét lên một tiếng đau đớn, một giọt lạc hồng đỏ tươi rỉ ra hòa cùng dâm thủy. Nhưng không đợi cô kịp thích ứng, gã dâm tặc đã điên cuồng chuyển động vòng eo săn chắc. Tiếng va chạm da thịt “ba ba ba”, “bạch bạch bạch” dâm mỹ vang vọng khắp thư phòng yên tĩnh.
“Dao muội đừng sợ… nói ca ca nghe có sướng không? Không sướng ca ca lập tức dừng lại.” Hắn vừa dập mạnh vừa trơ tráo cười chọc ghẹo.
“A… Ân… ca ca… Diệp Phong… ưm… sướng… muội chịu không nổi…” Lâm Thư Dao thần hồn điên đảo hoàn toàn trầm luân, đôi mắt trợn ngược vì sung sướng, đôi chân ngọc gắt gao kẹp lấy vòng eo hắn, linh hồn thăng hoa đến cực hạn.
Cuộc giao hoan kịch liệt kéo dài, Diệp Phong cao trào phóng từng dòng tinh hoa nóng bỏng vào sâu nơi tử cung của thiếu nữ. Lúc này, dục vọng trong hắn vẫn chưa hề tiêu tan. Hắn rút hung khí vẫn đang sừng sững bất ngã ra, đưa mắt ngắm nhìn Lâm Thư Dao đang nằm xụi lơ trên bàn, bờ mông đào kiều mị cong vút vẫn còn tràn ngập những dấu vết hoan ái dâm mỹ.
Hắn tiến lên phía trước, đem long vật căng cứng còn vương tư vị dâm mỹ áp sát vào đôi môi anh đào của tiểu thư, ép nàng phải ra sức liếm mút. Khi nàng còn đang vụng về hầu hạ, hắn bất chợt thô bạo thúc mạnh liên hồi vào tận sâu trong cuống họng nàng. Nhịp độ đâm rút mãnh liệt khôn cùng khiến nàng trào dâng cảm giác đau rát như rách toạc. Ngay sau đó, hắn phóng thích luồng tinh dịch đặc sệt vào khoang miệng, bắt nàng phải nuốt trọn không sót một giọt. Hắn khẽ vỗ lên đôi má ửng hồng của nàng, trầm giọng tà mị vô sỉ: “Đây chính là ngọc dịch vô cùng chân quý, uống nhiều sẽ giúp dung nhan thêm phần diễm lệ.” Đoạn, hắn lại cười xấu xa nói tiếp: “Sau này ta sẽ thường xuyên giúp nàng đả thông kinh mạch. Huyệt mạch của tiểu thư khít như vậy, quả là cực phẩm nhân gian chơi rất sướng a. Phải khai phá cho rộng mở trước khi xuất các, sau này mới dễ bề giúp trượng phu nàn hoài thai nối dõi.”
✨ Ủng hộ Kim Cương cho tác giả chương này ✨
Truyện được đăng duy nhất tại websites foxveil.org.
Xem chương mới nhất, sớm nhất và không quảng cáo chỉ có tại foxveil.org
0 Bình luận