Bạn không có cảnh báo nào.
Header Background Image

Một lúc sau, tiếng động ở cửa vang lên, những thành viên còn lại của đội cứu hộ đã trở về. Đó là ba nam một nữ, độ tuổi chỉ tầm từ mười bốn đến mười tám. Lý do khiến bốn đứa trẻ này sống sót đến tận bây giờ là nhờ luôn được năm gã đàn ông trong đội bảo vệ với tư cách đàn anh. Còn về phần nguyên chủ, cô vốn là dị năng giả hệ trị liệu, không cần trực tiếp ra trận chiến đấu với zombie. Thế nhưng, nguyên chủ trước đó cũng đã kiệt sức vì liên tục bị vắt kiệt nguồn năng lượng để chữa trị vết thương cho cả đội trong suốt một tháng qua. 

Bốn người mới trở về với gương mặt phờ phạc, hơi thở đứt quãng. Nguồn năng lượng trong cơ thể họ cũng chạm mức cạn kiệt sau một chuyến đi dài đầy nguy hiểm. Thế nhưng, thứ duy nhất họ mang về được chỉ là vài nắm lá cây dại hiếm hoi chưa bị virus biến dị. 

Nhìn mấy nắm lá héo úa trên bàn, Nhã Doanh thực sự có chút cạn lời. Cô biết rõ năm gã đàn ông kia có thể phục hồi thể lực nhanh chóng là nhờ vào dòng sữa cùng dịch thể trên người cô. Nhưng cô chắc chắn không bao giờ muốn tự tiêu thụ thứ do bản thân tiết ra. Khi còn sống ở địa cầu, việc ăn uống đối với cô chưa bao giờ là điều quá quan trọng, chỉ coi đó là công cụ để duy trì sự sống chứ không đặt tâm tư vào việc thưởng thức cao lương mỹ vị. Vì vậy, dù mấy lá cây kia có vẻ thô rát và khó nuốt, Nhã Doanh vẫn cảm thấy chúng dẫu sao cũng dễ chấp nhận hơn nhiều so với việc phải tự uống sản nhũ của chính mình. Cô vươn tay bốc một nhúm lá, hờ hững bỏ vào miệng chậm rãi nhai, đôi mắt phượng lại khẽ khép hờ để tính toán. 

Nhìn Nhã Doanh thản nhiên ăn hết phần lương thực duy nhất vừa mang về, bốn đứa nhóc vô cùng ngạc nhiên. Bụng chúng nó đang đánh trống reo hò, nhưng không ai dám lên tiếng. 

Tiểu Vũ đứng bên cạnh hiểu ý, nhanh miệng giải vây:

– Cứ để Lạc Yên… à cứ để Nhã Doanh ăn hết đi. Bọn anh không đói đâu. 

Vừa nói, gương mặt gã vừa đỏ bừng lên vì nhớ lại dư vị ngọt ngào đêm qua. 

Cô nhóc duy nhất trong nhóm nhìn một vòng các đàn anh đang đứng trong phòng, thắc mắc cất giọng hỏi:

– Tụi anh tìm được thức ăn khác rồi sao? Mà… Nhã Doanh là ai thế ạ? 

– À… ừ… Thực ra thì hình như dị năng của cô ấy bị biến dị rồi. Sữa… sữa của cô ấy giúp tụi anh hồi phục năng lượng. Uống xong liền không còn thấy đói hay khát nữa. 

Đại Vĩ vừa lắp bắp giải thích vừa xấu hổ quay mặt đi chỗ khác. Gã phải cố tình né người để che giấu hạ thân bên dưới đang bắt đầu rục rịch ngóc đầu vì kích thích. 

– Không phải mỗi sữa đâu, còn có cả… 

Tiểu Vũ đang định khai sạch ra màn uống nước tiểu và nuốt hoàng kim thì Trần Phong và Tần Mặc đã nhanh tay lao tới. Một người khóa tay, một người bịt chặt miệng gã rồi lôi tuột ra phía sau. 

Bốn đứa trẻ nghe xong thì đầu óc nổ tung. Mặt đứa nào đứa nấy đỏ gay như gấc chín, lắp bắp không nên lời:

– Lại… lại có chuyện kỳ lạ như vậy sao? 

Trong đầu ba thiếu niên lập tức vô thức tưởng tượng ra cảnh tượng đầy dâm mỹ. Chúng nghĩ đến việc chính mình được gục đầu vào bầu ngực căng mọng, ngậm lấy đầu nhũ của chị Lạc Yên để bú mút dòng sữa ngọt ngào ấy. Nghĩ đến đó, nhị căn non nớt của ba đứa nhóc cũng bắt đầu làm loạn. 

Cô bé gái cũng ngại ngùng không kém. Nó bối rối nhìn Nhã Doanh, lí nhí:

– Chị Lạc Yên… em…

– Trịnh Nhã Doanh, tên của tôi. – Nhã Doanh hờ hững cắt lời. Ánh mắt cô khẽ cong lên đầy tà mị khi nhìn thấu suy nghĩ đen tối của đám nhóc trước mặt. 

Tiểu Vũ lúc này mới giãy ra được, lại nhanh nhảu chen vào:

– Cô ấy chắc là bị mất trí nhớ chọn lọc rồi. Cô ấy không nhớ chúng ta là ai hết, chỉ khẳng định tên mình là Trịnh Nhã Doanh thôi. 

Nhã Doanh nhìn bốn đứa trẻ — Lâm Phong, Tuấn Kiệt, Minh Triết và cô bé Khả Vy — đang đứng run rẩy vì đói và cạn kiệt năng lượng trước mặt. Khóe môi cô khẽ cong lên một nụ cười gian xảo tột độ. Chẳng chút do dự, cô vươn tay dứt khoát vén vạt áo lên cao, phơi bày hai bầu ngực trần mọng sữa đầy hấp dẫn. Cô nhàn nhạt ra lệnh:

– Lại đây, thử uống xem. 

Căn phòng lập tức rơi vào bầu không khí đặc quánh. Tất cả nam nhân có mặt tại đó đồng loạt đỏ bừng mặt, hô hấp dồn dập. Lúc này, Tần Mặc đứng bên cạnh liền nghẹn họng, lồng ngực gã phập phồng dữ dội vì một cơn ghen tuông cuồng bạo vừa ập tới. Nhìn người vợ vốn ngoan hiền của mình nay thản nhiên phơi bày hai đỉnh tuyết phong lồng lộng trước mặt đám thiếu niên non nớt, hai hàm răng gã nghiến chặt đến phát ra tiếng ken két, gân xanh nổi đầy trên trán. Gã hận không thể lao tới che giấu ngay cảnh xuân kia lại, độc chiếm cho riêng mình. Thế nhưng, khi chạm phải ánh mắt phượng lạnh lùng mang theo khí thế trấn áp của Nhã Doanh, ngọn lửa hờn ghen của Tần Mặc bỗng chốc bị đè bẹp. Gã chỉ biết đứng chôn chân tại chỗ, vừa nhục nhã vừa thèm khát nhìn chằm chằm vào thân thể hoàn mỹ của vợ mình. 

Bốn đứa nhỏ dù ngượng ngùng nhưng cơn thèm khát mê hương tỏa ra từ cơ thể cô đã hoàn toàn đánh bại lý trí. Lâm Phong và Tuấn Kiệt rón rén bước lại gần trước, mỗi đứa chiếm một bên, há miệng ngậm chặt lấy nụ hồng hoa đang rỉ mật để bú mút. 

Thế nhưng, chúng vừa kịp thưởng thức không bao lâu, Nhã Doanh đã lạnh lùng đưa tay đẩy thẳng hai cái đầu non nớt ra ngoài. Theo lực đẩy, miệng hai đứa trẻ còn cố mút mạnh một hơi, kéo giãn hạt châu trên đỉnh nhũ của cô để hớp lấy giọt sữa cuối cùng. Chỉ mới uống được mấy ngụm sữa nhỏ, một luồng khoái cảm và dục vọng mãnh liệt chưa từng có lập tức nổ tung trong đại não của hai cậu thiếu niên. Đầu óc chúng tê dại, nhị căn bên dưới lớp quần căng cứng đến mức phát đau. Đôi mắt chúng mờ đi, ngơ ngác và đầy tủi thân nhìn Nhã Doanh như muốn van xin được ban thưởng thêm nữa. 

– Nhiêu đó đủ rồi. Tự kiểm tra lại cơ thể đi. – Nhã Doanh hạ vạt áo xuống, nhàn nhạt ra lệnh. 

Lâm Phong và Tuấn Kiệt giật mình tỉnh khỏi cơn mê muội, vội vàng vận hành thử sức mạnh trong người. Cả hai vô cùng kinh ngạc phát hiện ra dị năng cạn kiệt lúc trước vậy mà thật sự đã hồi phục hoàn toàn, cơ thể lại tràn trề sinh lực chỉ nhờ vài ngụm sữa ngắn ngủi. 

Chứng kiến sự hồi phục thần tốc của đồng đội, Minh Triết và Khả Vy đứng ngồi không yên, ánh mắt nhìn Nhã Doanh vừa thèm khát vừa ngại ngùng. 

Nhã Doanh khẽ nhếch mép cười tà mị. Cô quay trở lại chiếc giường lớn hoang tàn trong góc phòng, không chút ngần ngại dứt khoát cởi bỏ hoàn toàn quần áo trên người, để lộ thân hình rực lửa với những đường cong quyến rũ đến phi thực tế. Ngồi dựa vào thành giường, cô chủ động banh rộng hai chân, phơi bày toàn bộ vùng cấm địa lấp lánh dâm thủy trước mắt hai đứa trẻ. Ánh mắt cô cong lên đầy mị hoặc, ngón tay thon dài thản nhiên sờ xuống nơi tư mật, buông lời dụ hoặc:

– Lại đây liếm thử xem. Có lẽ không chỉ có mỗi sữa, mật dịch ở nơi này chắc cũng có thể phục hồi năng lượng cho các người đấy. Có muốn thử không? 

Bị quyến rũ bởi thân hình vạn người mê và mùi hương gây nghiện tỏa ra từ cơ thể Nhã Doanh, Minh Triết và Khả Vy hoàn toàn mất đi khả năng kháng cự. Cả hai vội vã bước tới, quỳ sụp xuống giữa hai chân cô. Hai cái lưỡi non nớt chen chúc nhau, điên cuồng liếm mút lấy hoa huyệt và cúc huyệt một cách tham lam để nuốt lấy dòng mật dịch ngọt ngào.

Thế nhưng, khi hai linh hồn non nớt còn đang chìm đắm trong mộng cảnh dâm dục thì Nhã Doanh đã thẳng chân đạp mạnh, đẩy cả hai ra ngoài. Ánh mắt cô đột ngột thu lại, nụ cười trở nên lạnh nhạt và cao ngạo nhìn hai đứa trẻ đang hụt hẫng:

– Ha… không nghĩ hai đứa còn nhỏ mà cũng nhiệt tình đến vậy. 

Minh Triết và Khả Vy có chút thất thần vì bị cắt đứt khoái cảm quá đột ngột. Nhưng dưới cái nhìn lạnh lùng của nữ vương, chúng nhanh chóng tỉnh táo lại, ngượng ngùng vội vàng kiểm tra dị năng trong cơ thể. Thật sự là kỳ tích! Năng lượng cạn kiệt giờ đây đã phục hồi lại trạng thái hoàn mỹ nhất, ngay cả cái bụng đang đói cồn cào lúc nãy cũng không còn chút cảm giác đói khát nào nhờ dòng mật dịch kỳ diệu kia. 

Nhã Doanh lười biếng khoác thêm một chiếc áo mỏng, đôi chân thon dài tùy ý vắt chéo. Cô nhìn quanh một lượt rồi cất giọng hỏi về việc rời khỏi đây:

– Các anh đã phục hồi dị năng, vậy định rút lui khỏi tòa nhà này bằng cách nào? 

Mọi người nhìn nhau, sắc mặt lập tức trầm xuống. Tần Mặc khàn giọng giải thích:

– Nếu là trước kia thì có lẽ rất khó, vì ban ngày lũ zombie hoạt động cực kỳ hung hãn dưới ánh mặt trời. Còn ban đêm, tuy zombie tạm thời hóa đá nhưng thực vật biến dị xung quanh lại thức tỉnh và tấn công điên cuồng. Tóm lại, rời đi vào ban ngày hay ban đêm đều nguy hiểm và khó khăn như nhau. – Gã dừng một giây, ánh mắt lóe lên một tia hưng phấn: – Nhưng bây giờ tình thế có thể đã khác. Tôi và em vừa sống sót sau khi bị zombie cắn, dị năng đã biến dị. Em có thể phục hồi thể lực cho mọi người trên đường đi, còn tôi… Chúng ta cần kiểm tra xem sức mạnh của tôi đã đạt đến cấp bậc nào rồi. 

Để tránh làm phiền bốn đứa nhỏ đang ở trong phòng điều hòa năng lượng, cả đám liền lập tức đi theo Tần Mặc ra khu vực ban công trống trải phía sau cao ốc để thử nghiệm. 

Tần Mặc vận lực, lòng bàn tay lập tức bùng lên một ngọn hắc hỏa vô cùng kỳ dị. Gã kinh ngạc phát hiện ra bản thân vậy mà đã nhảy vọt lên dị năng bậc 5 kết hợp trạng thái biến dị. Ngọn hỏa diễm do gã phóng ra mang tính chất hủy diệt cực cao, một khi đã dính vào mục tiêu thì không cách nào tự dập tắt được, trừ khi thiêu rụi hoàn toàn vật thể. 

Chưa dừng lại ở đó, bốn nam nhân đêm qua vừa được hưởng thụ mật dịch và sữa của Nhã Doanh là A Hào, Tiểu Vũ, Trần Phong và Đại Vĩ cũng đồng loạt vận hành sức mạnh. Họ nhận ra dị năng của bản thân đều đã chạm đến giới hạn đỉnh phong của cấp 3, năng lượng cuồn cuộn trong huyết quản, có thể đột phá lên cấp tiếp theo bất cứ lúc nào. 

✨ Ủng hộ Kim Cương cho tác giả chương này ✨

Truyện được đăng duy nhất tại websites foxveil.org.

Xem chương mới nhất, sớm nhất và không quảng cáo chỉ có tại foxveil.org

0 Bình luận

Gửi phản hồi

Ghi chú