Bạn không có cảnh báo nào.
Header Background Image

THỨC TỈNH VÀ THUẦN HÓA CẤP DƯỚI

Trịnh Nhã Doanh không muốn nhìn bản thân già nua chết đi trong bệnh tật tuổi già. Ở tuổi trung niên, khi đã nếm trải chuỗi ngày dài triền miên hoan lạc cùng hàng loạt mỹ nhân, hắn quyết định tự kết liễu bằng một viên Mộng Hồi Tán, ra đi nhẹ nhàng trong giấc ngủ để lại bao tiếc nuối cho đám sủng vật. 

Nhưng hắn không chết. Khi mở mắt ra, đập vào mắt là trần nhà hiện đại nhưng hoang tàn, đổ nát. Hắn biết mình lại xuyên không. 

Theo bản năng của một kẻ tôn sùng nhục dục, hắn đưa tay xuống dưới kiểm tra “thằng em”. Không có gì cả. Hắn lại xuyên vào thân xác của một nữ nhân. Cảm thấy lồng ngực đau tức, hắn sờ lên, thầm cảm thán về kích thước vĩ đại này. Hắn bật dậy, vạch áo bóp mạnh một cái. Một tia sữa trắng đặc bỗng bắn thẳng ra không trung. 

“Khụ…” 

Tiếng ho vang lên bẻ gãy sự im lặng. Hai nam nhân bên cạnh đỏ mặt, nhìn hắn đầy ngại ngùng:

– Cô tỉnh rồi à? Thấy cơ thể có gì bất thường không? 

Một cơn đau đầu nhẹ ập đến mang theo ký ức đứt quãng. Thân xác này tên Lạc Yên, mười mười chín tuổi, có người chồng tên Tần Mặc và đứa con trai một tuổi. Hai vợ chồng vừa bị zombie cắn. Khi nhiễm virus, nếu không hóa thành thây ma thì sẽ hôn mê sâu với tỷ lệ chết lên đến 99%. Chỉ có 1% thức tỉnh dị năng biến dị. Lạc Yên trước đây sở hữu dị năng hệ trị liệu, nay đã sống sót; còn chồng cô – một dị năng giả hệ hỏa – vẫn đang hôn mê bất tỉnh ngay bên cạnh. 

Nguyên chủ Lạc Yên gia nhập đội cứu hộ này hai năm trước, nhanh chóng bị gã đội trưởng Tần Mặc quyến rũ rồi trở thành vợ chồng. Nhưng hiện tại, linh hồn bên trong là Trịnh Nhã Doanh – một kẻ cuồng lạc lối, làm sao chịu gông xiềng của một người chồng? Hắn quyết định vứt bỏ gánh nặng này. 

Lạc Yên nhíu mày, khàn giọng hỏi:

– Các anh là ai? Đây là đâu? 

Hai nam nhân nhìn nhau kinh ngạc, tưởng cô bị di chứng virus. Một người tiến lên, dịu dàng an ủi:

– Không sao, không nhớ thì thôi. Sống sót đã là kỳ tích rồi. Tôi tên là A Hào, còn cậu ta là Tiểu Vũ. Bọn tôi đều là thành viên trong đội của cô. 

Lạc Yên nhìn hai cơ thể khỏe mạnh, trẻ trung trước mặt. Đôi mắt phượng khẽ cong lên đầy tà mị:

– Gọi tôi là Nhã Doanh. Trịnh Nhã Doanh.

Ánh mắt áp đảo của người phụ nữ khiến họ vô thức rùng mình, liền gật đầu đồng ý. Nhã Doanh nheo mắt nhìn hai gã đàn ông cường tráng, không thèm che giấu dục vọng. Cô chủ động nắm lấy bàn tay thô ráp của A Hào, thô bạo kéo mạnh rồi ấn thẳng vào bầu ngực đang căng tức của mình:

– Chỗ này có chút khác. 

Nói đoạn, tay kia cô kéo phăng vạt áo lên cao, phơi bày hoàn toàn hai gò bồng đảo trắng ngần, căng mọng. Đầu ngực hồng hào đang rỉ ra những giọt sữa nhỏ mang theo hương thơm kỳ lạ của dị năng biến dị, ngọt lịm và có sức mê hoặc tâm trí. Nhã Doanh nhìn thẳng vào mắt họ, ra lệnh:

– Mút đi. 

Mùi sữa ngọt ngào đánh thẳng vào khứu giác như một loại chất kích thích tối cao, khiến lý trí của hai gã đàn ông hoàn toàn đứt gãy. Họ nhào tới như những con thú bị thuần hóa, quỳ sụp bên giường, vội vã ngậm lấy hai đầu ngực, ngấu nghiến bú mút say mê. Những tiếng chùn chụt vang lên dâm mỹ khắp căn phòng hoang tàn. Đôi bàn tay to lớn bóp mạnh, nhào nặn theo nhịp, dòng sữa dị năng ngọt ngào tuôn tràn tưới đẫm khoang miệng, khiến huyết dịch trong người họ sôi sục, trung thành tuyệt đối với nữ vương trước mặt. 

– Ưm… liếm ở dưới nữa. – Nhã Doanh khẽ thở gấp, giọng nói khàn thấp đầy mê hoặc.

Nghe thấy lời nữ vương sai khiến, hai cái đầu đồng loạt trượt xuống định khám phá vùng cấm địa. Thế nhưng, Nhã Doanh bất ngờ đưa tay túm chặt lấy tóc của Tiểu Vũ, thô bạo kéo ngược gã trở lại bầu ngực của mình. Giọng cô lạnh lùng nhưng pha chút kiều suyễn đầy kích thích:

– Anh liếm ở đây. 

Cô hơi ưỡn ngực, ép chặt đầu gã vào bầu sữa căng tròn. Từ trên cao nhìn xuống hai gã đàn ông đang trung thành bú mút, cô cất tiếng hỏi:

– Ưm… ngon không? 

A Hào và Tiểu Vũ lúc này đã hoàn toàn bị dục vọng che mờ lý trí, đôi mắt đỏ ngầu vì kích tình, miệng vừa ngấu nghiến vừa phát ra những âm thanh ú ớ, mê muội:

– Ngon… ngọt quá… Nhã Doanh… Sữa của em làm anh phát điên rồi… Cho anh thêm… anh muốn liếm sạch cho chủ nhân… 

Ngay lúc không khí đang nóng bỏng đến đỉnh điểm, cánh cửa bỗng bật mở. Hai nam nhân khác trong đội bước vào, đồng thời, gã chồng Tần Mặc trên giường cũng vừa vặn tỉnh dậy. Đập vào mắt họ là cảnh tượng vô cùng chấn động. Vừa mở mắt ra, Tần Mặc đã thấy hai cấp dưới của mình đang say mê bú mút, nhào nặn bầu ngực trần trụi của vợ mình. 

Cơn phẫn nộ bùng lên, Tần Mặc gầm lên một tiếng, ngọn lửa từ dị năng hệ hỏa lập lòe trên nắm tay, gã điên cuồng định lao vào đánh chết hai kẻ cắm sừng mình. Thế nhưng hai nam nhân mới vào nhanh chân chạy tới, dồn hết sức bình sinh giữ chặt gã lại để can ngăn:

– Đội trưởng! Bình tĩnh đã!

– Thả tao ra! Hai thằng khốn kia, tao phải giết tụi mày! – Tần Mặc điên cuồng gào thét, gân xanh nổi đầy mặt. 

Nghe tiếng động lớn, A Hào và Tiểu Vũ giật mình định ngóc đầu dậy. Thế nhưng, đôi bàn tay thon dài của Nhã Doanh lại tàn nhẫn ghìm chặt đầu của cả hai, ấn mạnh vào lồng ngực mình, không cho phép họ dừng lại. Trước sự chứng kiến của người chồng đang phát điên và hai nam nhân đang ngơ ngác, Nhã Doanh không một chút xấu hổ. Luồng điện tê dại từ bầu ngực bị kích thích chạy dọc sống lưng xuống thẳng vùng tư mật. Cơ thể cô run lên, tiếng rên rỉ mỗi lúc một gấp gáp, dồn dập. 

Cô đột ngột cong người, hai chân co rút đầy dâm mỹ, dòng mật dịch ấm nóng từ nơi tư mật cứ thế bắn ra xối xả trước mắt tất cả mọi người. Sau trận cao trào bùng nổ, Nhã Doanh thả lỏng người, lười biếng nằm trên giường, thản nhiên ra lệnh:

– Liếm sạch đi.

A Hào và Tiểu Vũ như những kẻ nghiện thuốc, say mê hít hà mùi sữa non rồi quỳ sụp quấn lấy thân thể Nhã Doanh, tiếp tục liếm ráp. Tần Mặc tức đến nổ mắt, gương mặt đỏ bừng vì nhục nhã. Hai thanh niên mới vào dù đang cố sức giữ đội trưởng nhưng ánh mắt lại không tự chủ được mà nhìn chằm chằm vào cơ thể rực lửa của Nhã Doanh, hạ thân bên dưới lớp quần bảo hộ từ lúc nào đã nhô lên một cục cứng ngắc. 

Nhã Doanh hờ hững liếc nhìn Tần Mặc bằng ánh mắt lạnh lùng như nhìn người xa lạ, lười biếng nói:

– Khi nãy nghe hai kẻ này nói anh là chồng tôi, lại còn có đứa con. 

Tần Mặc tròn mắt ngạc nhiên, cơn giận bỗng chốc khựng lại, mờ mịt:

– Ý em là gì? Lạc Yên, em đang nói cái gì vậy? 

– Tôi không nhớ gì về anh hết… ưm… – Nhã Doanh khẽ rên lên khi đầu ngực bị Tiểu Vũ liếm mạnh. Cô điều chỉnh lại nhịp thở, dùng ánh mắt đầy áp lực nhìn thẳng vào Tần Mặc, tuyên bố thẳng thừng: – Trước đó hai chúng ta như thế nào tôi không biết. Nhưng nếu anh còn muốn tôi ở lại đội, thì tốt nhất đừng nhắc chuyện cũ với tôi. 

Lời nói tàn nhẫn của cô làm Tần Mặc chết lặng. Chưa kịp để gã tiêu hóa hết sự thật, Nhã Doanh đã nhếch môi cười đầy tà ý, ánh mắt lướt từ khuôn mặt ngơ ngác của Tần Mặc xuống vùng nhạy cảm đang nhô cao của hai thanh niên mới vào:

– Làm chồng thì không thể… Nhưng nếu muốn vui vẻ một chút, cũng không phải là không được.

✨ Ủng hộ Kim Cương cho tác giả chương này ✨

Truyện được đăng duy nhất tại websites foxveil.org.

Xem chương mới nhất, sớm nhất và không quảng cáo chỉ có tại foxveil.org

0 Bình luận

Gửi phản hồi

Ghi chú