Chương 3. Ban Thưởng, Thuần Hoá Sủng Nô / 6P
bởi tham ăn Hồ lyĐến sáng hôm sau, Nhã Doanh thức giấc. Toàn bộ cơ thể cô vô cùng sảng khoái, không hề có một chút mệt mỏi của trận hoan lạc kéo dài thâu đêm. Nơi tiểu huyệt, cự vật của Tần Mặc vẫn giữ nguyên sự ngạnh cứng, găm chặt bên trong vách thịt nóng hổi. Hai bầu ngực đầy đặn được hai cái miệng cùng bốn bàn tay thô ráp của Trần Phong và Đại Vĩ bú mút, xoa bóp liên tục.
Thấy nữ vương mở mắt, đám đàn ông liền phấn khích tột độ, lập tức tăng tốc độ nhào nặn để lấy lòng chủ nhân. Nhã Doanh khẽ nhíu mày, đưa tay đẩy hai cái đầu trước ngực mình ra. Theo lực hút cực mạnh, đầu vú của cô bị kéo giãn ra rồi bật khỏi khoang miệng họ, phát ra âm thanh “bóc” đầy dâm mỹ.
Nhìn gã chồng tiện nghi đang ôm phía sau, cô hờ hững ra lệnh:
– Rút ra. Bế tôi ngồi dậy.
Tần Mặc ngoan ngoãn nghe lời, luyến tiếc rút thanh long căn gân guốc ra khỏi lối nhỏ ướt át, dâm thủy theo đó mà rỉ ra thành dòng. Gã bế thốc cô ngồi dậy, để cô ngồi gác chân lên vai mình, tạo thành một tư thế treo cao đầy ngạo nghễ, phơi bày toàn bộ vùng tư mật ra không trung. Nhã Doanh vươn tay, thô bạo túm tóc A Hào kéo lại gần, lạnh lùng nói:
– Há miệng tiếp nước tiểu.
Đôi mắt A Hào hoàn toàn si mê như bị dục vọng thao túng, gã cảm thấy dường như từ khi tỉnh dậy, toàn bộ dịch thể trong người Nhã Doanh đã được thanh lọc, biến thành một thứ mật dược mang hương thơm chí mạng. Gã hưng phấn tột cùng, lập tức quỳ sụp, há miệng thật to ngay dưới hạ thân cô. Dòng nước tiểu vàng nhạt, ấm áp như thứ mê hương thượng hạng phun ra thành tia đầy mạnh mẽ. A Hào vội vã nuốt từng ngụm lớn nghe ực ực, tham lam liếm sạch khóe mép như thể sợ lãng phí một giọt mị dược. Ngay sau đó, gã vục mặt vào hạ thân cô, điên cuồng liếm mút từ gốc đùi ngược lên để dọn dẹp dòng nước còn sót lại.
Mùi hương dẫn dụ nồng đậm tỏa ra khiến ba nam nhân còn lại dục hỏa công tâm. Trong lúc Trần Phong và Tiểu Vũ còn đang ngơ ngác vì tình huống quá mức kích thích và điên rồ này, Đại Vĩ đã hoàn toàn bị bản năng thao túng. Gã bò rạp dưới chân Nhã Doanh, chui đầu xuống hậu huyệt đang co rút dâm mỹ, vươn chiếc lưỡi thèm khát luồn sâu vào bên trong vách thịt nhạy cảm ngoáy loạn xạ để vét lấy dịch nhờn. Lực mút mạnh bạo khiến đại não gã phê muội, gã ngước đôi mắt đỏ ngầu lên nhìn cô, cầu xin một cách thảm hại:
– Anh muốn nữa… Nhã Doanh, xin em ban cho anh thêm… Xin chủ nhân ban ân…
Nghe lời cầu xin hèn mọn của gã, Nhã Doanh khẽ bật ra một tiếng cười lười biếng. Cô hơi nghiêng đầu, đôi mắt phượng hờ hững như nhìn một con sủng vật thấp kém đang vẫy đuôi đòi ăn. Giọng nói của cô mang âm điệu giễu cợt:
– Ồ? Muốn ăn thứ cặn bã tinh túy của ta đến vậy sao? Ngoan lắm… há miệng ra.
Dứt lời, cô lười biếng nhắm mắt, vòng eo hơi nâng lên. Lỗ hậu đột ngột co rút siết chặt rồi từ từ mở rộng, đẩy ra một khối hoàng kim ấm nóng, mang theo thứ mùi hương gây nghiện cực hạn. Khoảnh khắc khối hoàng kim chạm vào đầu lưỡi, đôi mắt Đại Vĩ hoàn toàn mờ dại đi vì hạnh phúc. Gã lập tức ngậm chặt môi, khóa chặt khoang miệng để giam cầm thứ thánh vật ấy. Gã chậm rãi nhắm mắt, mặc cho dư vị nồng đậm thấm qua từng gai vị giác, nhấm nháp hồi lâu rồi mới cam tâm tình nguyện nuốt xuống, gương mặt đỏ ửng đầy thỏa mãn.
Chứng kiến Đại Vĩ được độc chiếm thánh vật, Tần Mặc, Trần Phong và Tiểu Vũ hô hấp liền trở nên dồn dập, hai mắt đỏ ngầu cổ họng khô khốc nuốt khan thèm khát. Cơn đói khát bùng nổ, Trần Phong và Tiểu Vũ không thể nhẫn nhịn được nữa, cả hai vội vã lao vào nhận nhiệm vụ dọn dẹp. Họ há miệng, cắm lưỡi vào vách hậu huyệt của Nhã Doanh, điên cuồng liếm mút thu dọn sạch sẽ những vệt hoàng kim còn vương lại quanh nếp gấp thịt, giành giật nhau như bầy chó đói lâu ngày. Chiếc lưỡi điêu luyện của họ càn quét, liếm láp đến mức lỗ hậu của cô bóng loáng, sạch sẽ và tỏa ra thứ hương thơm dâm mị.
Để hai gã dọn dẹp xong xuôi, Nhã Doanh lười biếng xoay người, dứt khoát cưỡi lên dương vật đang cương cứng trở lại của Tần Mặc. Cô nhấp nhẹ đẩy đưa mơn trớn vài cái, đem hoa huyệt chặt khít nuốt trọn cự vật gân guốc, rồi quay đầu lại nhìn A Hào, lạnh lùng ra lệnh:
– Lại đây, cắm vào chung.
Nhận mật lệnh, A Hào như phát điên, vội vã vác côn thịt thô dài lao tới. Vách thịt tiểu huyệt của Nhã Doanh bị hai thanh long căn cường tráng cùng lúc chen chúc đâm vào, nong rộng đến mức căng nứt tới giới hạn tối đa đầy dâm mỹ. Khoái cảm nghẹt thở và sự chèn ép tột cùng của kiểu “song long” khiến vòng hông Nhã Doanh lả lướt xoay tròn, ép chặt lấy hai cự vật. Hai gã đàn ông gầm lên điên cuồng, không thể kìm nén trước sự dâm đãng tột cùng của nữ vương, đồng loạt bắn tinh dịch ào ạt, lấp đầy tử cung cô bằng những luồng tinh quang nóng hổi.
Nhã Doanh khẽ thở dốc sau cơn cao trào bùng nổ. Cô dứt khoát đẩy Tần Mặc đang say sưa bú ngực mình xuống giường, rồi tàn nhẫn xoay người cưỡi thẳng lên khuôn mặt gã. Toàn bộ lượng tinh dịch loãng bọt tuôn ra từ tiểu huyệt theo trọng lực đổ sạch vào khoang miệng của gã chồng hờ. Xong xuôi, cô ấn mạnh, miết chặt vùng tư mật ướt át của mình vào môi gã, nhàn nhạt ra lệnh:
– Liếm cho sạch đi.
Tần Mặc tuy có chút miễn cưỡng trước sự đổi ngôi quyền lực đột ngột này, nhưng cơ thể đã hoàn toàn bị khuất phục dưới chân nữ vương. Gã ngoan ngoãn vươn lưỡi, tận tâm liếm sạch sẽ từng kẽ thịt nhạy cảm cho cô.
Sau cuộc hoan lạc điên cuồng, Nhã Doanh lười biếng tựa vào thành giường hoang tàn. Đôi mắt phượng khẽ hờ khép, cô liếc nhìn năm gã đàn ông đang quỳ mọp phục tùng xung quanh, cất giọng hỏi:
– Bây giờ có thể nói cho tôi biết đây là đâu? Tại sao chúng ta lại ở chỗ này?
Thần trí đã tỉnh táo hơn đôi chút, năm gã đàn ông thay phiên nhau, mỗi người một câu để giải thích tình hình cho cô. Đây là một căn cứ tạm thời nằm sâu trong vùng nguy hiểm. Đội cứu hộ của họ có tổng cộng mười người, nhưng đã bị lũ xác sống vây chặt ở nơi này suốt một tháng qua. Hiện tại, bốn thành viên khác đang liều mạng ra ngoài để tìm kiếm thức ăn. Vấn đề nước uống thì tạm thời không lo, bởi vì Tiểu Vũ chính là dị năng giả hệ thủy. Cả đội vẫn đang ngày đêm ẩn nấp để tìm thời cơ đột phá vòng vây.
Vừa dứt lời, năm người đàn ông bỗng giật mình kinh ngạc. Họ đồng loạt ý thức được một điều vô cùng kỳ lạ: Bản thân họ lúc này không còn cảm thấy đói hay khát một chút nào nữa. Rõ ràng vào ngày hôm trước, cơ thể ai nấy đều đã kiệt sức, dị năng cạn kiệt và bụng đói cồn cào vì thiếu thốn lương thực từ lâu.
Mọi người nhìn nhau đầy nghi hoặc, rồi cùng thử vận động sức mạnh nội tại. Tất cả đều sửng sốt phát hiện ra dị năng của mình không những đã hoàn toàn hồi phục, mà còn đạt đến trạng thái dồi dào, hoàn mỹ nhất từ trước đến nay. Luồng dị năng dâng trào trong huyết quản mang theo một dư vị ngọt lịm đặc trưng của dòng sữa và dịch thể mà họ vừa hấp thụ. Trong lòng họ đều chấn động nhận ra một điều: Sự hồi phục kỳ diệu này hoàn toàn là nhờ vào Trịnh Nhã Doanh.
Nhã Doanh sắc mặt lạnh băng, dường như không bận tâm đến những ánh mắt sùng bái xen lẫn kinh ngạc của họ. Cô bình thản mặc lại quần áo rồi rảo bước ra phía cửa sổ nhìn xuống.
Trước mắt cô là một tòa cao ốc bỏ hoang với lối kiến trúc khối kim loại đồ sộ, những đường cong uốn lượn hầm hố của nền văn minh hiện đại đã bị tàn phá nặng nề. Phía dưới, ngoài hàng ngàn con xác sống đang vật vờ trong nắng, hệ thực vật xung quanh cũng đã bị virus mạt thế biến dị thành những hình dạng dị hợm. Những dây leo khổng lồ gai góc như những xúc tu quái vật quấn chặt lấy thân nhà, lá cây chuyển sang màu tím đen xám xịt, không khí bao trùm không gian ngập tràn vẻ ẩm thấp, âm u và nồng nặc mùi chết chóc.
Đột nhiên, một tiếng “rắc” khô khốc vang lên từ đám thây ma phía dưới, thu hút sự chú ý của cô. Đó không phải là tiếng bẻ khớp thông thường, mà là sự khởi đầu cho một quá trình sinh sản vô tính đầy kinh tởm của loài biến dị này.
Trên cơ thể khô héo như rễ cây của một con zombie bất chợt xuất hiện một đường nứt dọc sâu hoắm, chạy dài từ đỉnh đầu, qua ngực bụng xuống tận đáy chậu. Ngay sau đó, cơ thể nó bắt đầu tự phân tách, chậm rãi tách đôi làm hai nửa dọc theo vết nứt xé toạc ấy. Nội tạng lẫn các tế bào xanh đen qu quại lộ ra ngoài, trông như một cái kén thực vật dị dạng vừa bị bổ đôi.
Chỉ trong vài phút, quá trình tái tạo thần tốc bắt đầu diễn ra. Từ một nửa cơ thể rách nát, các sợi cơ và mô tế bào như những chiếc rễ cây bò trườn, đan xen vào nhau để tự chữa lành và phát triển các cơ quan còn thiếu. Phần khuyết góc nhanh chóng dày lên, tái sinh đầy đủ tay chân và nửa khuôn mặt còn lại. Cuối cùng, quá trình hoàn chỉnh kết thúc, từ một thực thể ban đầu đã biến thành hai cá thể zombie mới độc lập, vẹn nguyên và tràn đầy mùi chết chóc, sẵn sàng lao vào xé xác bất kỳ con mồi nào.
✨ Ủng hộ Kim Cương cho tác giả chương này ✨
Truyện được đăng duy nhất tại websites foxveil.org.
Xem chương mới nhất, sớm nhất và không quảng cáo chỉ có tại foxveil.org
0 Bình luận