Chương 8. Hoắc Đình
bởi tham ăn Hồ lySáng thứ Hai.
Ánh dương rực rỡ của ngày đầu tuần tựa như một lưỡi dao sắc lạnh, tàn nhẫn rạch đôi màn đêm, kéo Lâm Du trở lại với thực tại nhớp nhúa của ngôi trường quý tộc này.
Hành lang vắng lặng, mùi nước hoa đắt tiền hòa lẫn với hơi lạnh từ đá hoa cương tạo nên một thứ áp lực nghẹt thở. Từ góc khuất, một bóng hình cao lớn bước ra, chặn đứng đường lui của cô.
Hoắc Đình.
Hắn lười biếng tựa tấm lưng rộng vào bức tường, những ngón tay thon dài, sạch sẽ khẽ đung đưa một đống vải vụn màu xanh đen rách nát — bộ đồ thể dục của Lâm Du, thứ vừa bị hắn dùng kéo cắt vụn một cách tỉ mỉ. Chiếc cằm góc cạnh hơi hếch lên, đôi môi mỏng vẽ nên một nụ cười ngạo mạn, cợt nhả.
“Lát nữa là tiết thể dục rồi.” Hắn cúi đầu, ghé sát vào tai cô, chất giọng trầm khàn mang theo sự phấn khích bệnh hoạn. “Không có đồng phục, cậu đoán xem lão thầy hói sẽ phạt cậu quỳ trên sân xi măng bao lâu? Hai tiếng? Hay ba tiếng?”
Hắn thích nhìn cô bị đày đọa. Hắn nghiện cái cách cô phơi bày vẻ bất lực u ám.
Lâm Du đứng im. Cô không hề né tránh.
Khẽ đưa tay vén mái tóc đen dày đang che khuất nửa khuôn mặt, Lâm Du đóng đinh cái nhìn vào sâu trong con ngươi của Hoắc Đình. Đôi mắt cô phẳng lặng đến ghê người, u uất nhưng lại sâu hoắm như một vũng nước tù không đáy.
Nụ cười trên môi Hoắc Đình bỗng chốc cứng đờ. Lồng ngực hắn thắt lại, trái tim đập chệch đi một nhịp, hắn vốn định lùi lại nhưng…
Không để hắn có hành động khác, Lâm Du không một lời thừa thãi, cô đột ngột rút từ trong túi áo ra một mảnh thủy tinh vỡ, quả quyết và tàn nhẫn, đâm thẳng vào mu bàn tay đang cầm đống vải rách của Hoắc Đình “Phập” rồi kéo mạnh một đường.
Máu tươi đỏ thẫm lập tức bắn lên gò má trắng bệch của Lâm Du. Hoắc Đình gầm lên một tiếng đau đớn, lùi lại một bước, gương mặt điển trai biến dạng. Đám đàn em phía sau sững sờ trong hai giây, rồi như bầy chó dữ mất khống chế, chúng lao vào Lâm Du.
Hành lang chìm trong tiếng bạo lực nguyên thủy chát chúa. Lâm Du không khóc, không van xin. Cho đến tận khi cơ thể mảnh mai gục xuống sàn gạch lạnh ngắt, máu nhuộm đỏ thị giác, đôi mắt loang lổ vết thương của cô vẫn trừng trừng nhìn Hoắc Đình, nở một nụ cười khuyết thiếu.
Cô được đưa đi cấp cứu ngay trong sáng hôm đó.
…
Một tuần sau.
Lâm Du quay trở lại trường học. Gương mặt cô vẫn loang lổ những vết bầm tím rợn người, khóe miệng đóng vảy đen sẫm, quầng mắt trái tụ máu thành một mảng sưng nề. Dưới thứ ánh sáng nhạt nhòa của lớp học, cô giống như một bóng ma vừa bò lên từ cõi chết để đòi mạng.
Nhìn thấy cô bước vào, Hoắc Đình — với mu bàn tay vẫn còn quấn băng gạc trắng — đứng bật dậy. Sự kiêu ngạo của một thiếu gia tài phiệt bị tổn thương hóa thành cơn thịnh nộ biến thái. Hắn nghênh ngang bước tới, sấn sổ bóp chặt lấy chiếc cằm nhỏ nhắn của cô, ép cô phải ngửa mặt lên.
“Mạng lớn đấy, Lâm Du. Mày tưởng mày thắng được…”
Lâm Du không đợi hắn nói hết câu. Cô dùng hết sức bình sinh, với lấy chiếc ghế gỗ nặng trịch bên cạnh, dồn toàn bộ lực cánh tay quật thẳng vào đầu gã thiếu gia ngang ngược.
Một tiếng “cốp” khô khốc vang lên. Hoắc Đình đổ gục xuống bàn học, máu từ trán lập tức phun ra. Thị giác của hắn tối sầm lại, tai ù đi một tiếng “u u” kéo dài, rồi ý thức hoàn toàn chìm vào khoảng không trống rỗng.
…
Không biết đã trôi qua bao lâu.
Khi Hoắc Đình chật vật mở mắt ra, cơn đau nhói ở đầu khiến hắn suýt chút nữa nôn mửa. Hắn đứng sững như một tượng đá bên cạnh bàn học, mặc cho dòng máu đỏ tươi trên trán vẫn đang chảy xuống, làm mờ mịt đi một bên tầm nhìn.
Khung cảnh hỗn loạn xung quanh dần định hình trong mắt hắn. Trận bạo lực tàn khốc đã dừng lại. Đám đàn em của hắn đứng vây quanh, đứa nào đứa nấy thở hồng hộc, trên mũi giày da của chúng vẫn còn dính những vệt máu tươi đỏ chói.
Dưới sàn lớp học, Lâm Du nằm bất động trong vũng máu loang lổ. Thân xác cô tàn tạ, trang phục xộc xệch, hơi thở thoi thóp như một con thú nhỏ vừa bị xé xác. Tiếng la hét hoảng loạn của bạn học xung quanh bắt đầu lọt vào tai hắn: “Gọi cấp cứu đi! Mau gọi xe cấp cứu!”.
Cảnh tượng kinh hoàng ấy dội thẳng vào mắt Hoắc Đình, để lại trong lòng gã thiếu gia một nỗi bàng hoàng thấu xương.
Sau trận cuồng phong đó, Lâm Du lại nhập viện lần thứ hai. Vết thương cũ chưa kịp lành đã bị những vết thương mới chồng chéo đè lên.
Giữa phòng học hỗn loạn, Hoắc Đình đứng sững như tượng đá, mặc cho dòng máu đỏ tươi trên trán chảy xuống, làm mờ đi một bên tầm nhìn. Hắn nhìn vũng máu loang lổ của cô trên sàn, rồi chậm rãi dời mắt sang đám đàn em đang thở hồng hộc, trên giày của chúng vẫn còn dính máu của cô.
Một ngọn lửa âm u, tàn nhẫn bỗng chốc bùng lên trong đáy mắt Hoắc Đình.
“Đứa nào…” Chất giọng hắn thấp xuống, khàn đặc và lạnh lẽo đến mức khiến cả phòng học đang hỗn loạn bỗng chốc im bặt. Hắn đưa tay quẹt ngang vệt máu trên mặt, ánh mắt lạnh đi như nhìn những sinh vật chết: “Ai cho phép tụi mày dùng đôi chân bẩn thỉu đó giẫm lên cô ta?”
Đám đàn em run bắn người, ngơ ngác nhìn nhau. Không phải trước giờ vẫn đánh như vậy sao?
Hoắc Đình đứng thất thần một lúc rồi chẳng buồn giải thích, hắn quay lưng bước đi, lồng ngực phập phồng dữ dội. Toàn thân hắn run lên không phải vì đau, mà vì bị ám ảnh bởi ánh mắt của Lâm Du — con sói hoang mà hắn từng cho rằng chỉ cần ép thêm chút nữa thôi, bản thân sẽ thuần hóa được cô ta.
Nhưng… cô ta điên rồi.
Hắn tự phụ cho rằng bản thân đủ ngang tàn và cuồng loạn, nhưng lại không ngờ đứa con hoang đó còn liều mạng hơn cả mình. Đã sáu năm kể từ lần đầu gặp cô ta, cho đến nay hắn vẫn luôn căm ghét cái nhìn u ám cùng sự kiêu ngạo đó. Cô ta dựa vào điều gì để kiêu ngạo như vậy? Dựa vào vị thế của một đứa con hoang bị bỏ rơi, hay dựa vào người mẹ hạ tiện của mình?
Khoảng thời gian Lâm Du nhập viện Hoắc Đình trở nên lầm lì, tàn nhẫn hơn.
Cho đến khi Lâm Du xuất hiện ở trường lần thứ ba, bầu không khí xung quanh cô đã đặc quánh sự kiêng dè và quỷ dị.
Khi bóng dáng thanh mảnh nhưng lạnh lẽo của cô lướt đi trên hành lang, đám đông học sinh tự động dạt ra hai bên như thể đang né tránh một mầm tai họa. Nhìn khuôn mặt loang lổ những vết sẹo bầm chưa tan hết của Lâm Du, đám công tử bột dưới trướng Hoắc Đình liền dâng lên một nỗi ám ảnh ăn mòn vào tận xương tủy. Con khốn này không biết sợ đau. Nó sẵn sàng đổi cả tính mạng, chỉ để cắn đứt cuống họng của kẻ thù.
Lần này, không một tên nào dám bước vào vùng an toàn của cô nữa. Sự ngạo mạn ngày trước bị thay thế bằng sự kiêng dè né tránh. Từ khoảng cách xa, những cái nhìn khinh bỉ, những lời thì thầm độc địa bủa vây lấy cô. Ai đó đã cố ý đổ nước lên mặt bàn của cô, biến chỗ ngồi của Lâm Du thành một vũng nước lạnh ngắt.
Lâm Du đứng đó đôi mắt cô vẫn phẳng lặng không một chút gợn sóng. Cô im lặng gạt tay lau đi rồi ngồi xuống như không có chuyện gì. Sự kiêu ngạo u ám của cô lúc nào cũng khiến cho người khác sợ hãi không dám lại gần.
Trong suốt hai tháng dài đằng đẵng sau đó, cô sống như một bóng ma độc hành. Sự biến mất đột ngột không một dấu vết của vị Nữ Vương băng lãnh tại Noctis Circle cũng khiến cả Rabbit và Dog rơi vào trạng thái trống rỗng đến điên cuồng. Thần thái kiêu kỳ tàn nhẫn ẩn sau lớp mặt nạ của cô đã ăn sâu vào tâm trí họ, biến những con thú cưng thành những con thú hoang mất phương hướng, bất chấp quy định nghiêm ngặt của câu lạc bộ để lùng sục danh tính của cô.
Trên màn hình điện thoại của Lâm Du, các thông báo từ Hàn Vũ liên tục nhảy lên. Cô chỉ lạnh lùng đọc, tuyệt nhiên không hồi âm. Tin nhắn cuối cùng của hắn gửi đến mang theo nụ cười cợt nhả: “Thú cưng đang điên cuồng tìm kiếm Chủ nhân đấy. Em trốn kỹ vào nhé.”
Vào một buổi chiều tà, khi những dấu vết bạo lực trên gương mặt hoàn toàn biến mất, trả lại làn da mịn màng không tì vết, Lâm Du mới chủ động gửi đi một dòng tin nhắn, hẹn Hàn Vũ tại quán cà phê cũ.
Vừa nhìn thấy cô bước vào, đôi mắt đen sâu hoắm của Hàn Vũ lập tức rực lên thứ ánh sáng hân hoan, cuồng nhiệt như một kẻ tâm thần phân liệt. Hắn nghiêng đầu, nụ cười lãng tử mang theo sự nguy hiểm của một kẻ nắm giữ thiên cơ. Không để cô kịp ngồi ấm chỗ, hắn đã đột ngột đổ người về phía trước, chất giọng trầm thấp khàn đặc phả vào bên tai cô:
“Em lặn mất tăm suốt hai tháng trời… Em có biết đám thú cưng của em đang vì em mà phát điên không? Nhưng mà…” Hắn nhếch môi, lười biếng ngả người ra sau ghế, ánh mắt thèm khát dán chặt vào khóe môi cô, “…tôi đã xóa sạch mọi dữ liệu của em trên máy chủ rồi. Gã ta có lật tung cả cái thành phố này lên cũng đừng hòng tìm được một sợi tóc của em.”
Hàn Vũ đã giấu một sự thật. Ngay từ đầu, hắn chưa từng nhập bất kỳ một dòng dữ liệu nào của cô vào hệ thống. Hắn muốn giấu cô đi, biến cô thành bí mật của riêng mình hắn.
Hàn Vũ thong thả nhấp một ngụm cà phê, đôi mắt lấp lánh sự kiêu ngạo tột cùng của một kẻ vừa lập được đại công. Hắn chống cằm, nhìn cô bằng ánh mắt chứa đầy sự mong chờ, chờ được nhìn thấy vẻ hoảng loạn của cô: “Nhưng em biết tôi đã hack được thứ gì từ gã Dog kia không? Khá ấn tượng đấy. Em có muốn biết gã đàn ông ghê tởm đêm hôm đó rốt cuộc là ai không?”
Hắn đinh ninh rằng cô sẽ hoàn toàn bị đánh gục và run sợ khi sự thật trần trụi được phơi bày.
Thế nhưng, Lâm Du vẫn bình thản khuấy nhẹ ly nước cam. Gương mặt cô không một chút gợn sóng, đôi mắt u ám phẳng lặng như mặt hồ chết, chậm rãi buông ra ba chữ nhẹ nhàng nhưng lạnh thấu xương:
“Lâm Thừa Quân.”
Nụ cười trên môi Hàn Vũ đột ngột cứng đờ. Không phải sự lúng túng của một kẻ thất bại, mà trong đáy mắt gã thiên gia công nghệ lập tức bùng lên một sự phấn khích đến rùng mình. Hắn nhìn cô, lồng ngực phập phồng dữ dội, hơi thở dồn dập vì nhận ra con mồi của mình còn điên cuồng và tàn nhẫn hơn cả những gì hắn tưởng tượng.
Hắn bật cười thành tiếng, một tràng cười trầm thấp đầy thỏa mãn: “Thảo nào… Thảo nào đêm đó em lại ra tay tàn bạo với gã như vậy. Lâm Du, em thực sự là một con quái vật xinh đẹp nhất mà tôi từng thấy.”
Ánh mắt Hàn Vũ nheo lại, sự u tối trong con ngươi đen sẫm đổ dồn về phía cô như một loài bò sát:
“Được rồi, chuyện người cha chủ tịch cao quý nhưng biến thái của em coi như em đã biết. Vậy còn con thỏ trắng quyến rũ đêm đó thì sao? Em có biết danh tính thực sự của cô ta không?”
Lâm Du khẽ lắc đầu, đôi mày thanh tú hơi nhướng lên.
Sự thiếu hụt thông tin duy nhất này của cô lập tức làm thỏa mãn cái tôi lớn của Hàn Vũ. Hắn bật cười, những ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng gõ nhẹ lên mặt bàn từng nhịp gãy gọn. Hắn đột ngột rướn người tới, khoảng cách giữa hai khuôn mặt thu hẹp lại trong gang tấc. Ghé sát vào bên tai cô, hắn chậm rãi nhả ra từng chữ.
Chất giọng gã đàn ông trầm ấm, mượt mà như tơ lụa cao cấp, lại có chút khàn nhẹ đầy nam tính, mang theo ma lực mê hoặc lòng người:
“Trần Dao. Hiện tại, cô ta chính là cô giáo thực thực sinh môn Toán tại ngôi trường cấp ba mà em đang theo học đấy…”
Hắn dừng lại một nhịp, đôi môi mỏng gợi cảm nhếch lên thành một đường cong hoàn mỹ. Ánh mắt hắn khóa chặt lấy bờ môi Lâm Du, thanh âm hạ thấp xuống thành tiếng thì thầm đầy quyến rũ, cợt nhả nhưng run lên vì phấn khích:
“…Chủ nhân ạ. Trò chơi của em… chính thức bắt đầu vui rồi đây.”
✨ Ủng hộ Kim Cương cho tác giả chương này ✨
Truyện được đăng duy nhất tại websites foxveil.org.
Xem chương mới nhất, sớm nhất và không quảng cáo chỉ có tại foxveil.org
0 Bình luận