Bạn không có cảnh báo nào.
Header Background Image

Căn phòng chìm vào những hơi thở hỗn độn, dồn dập sau trận hoan lạc điên cuồng. Thế nhưng, khi Lâm Du vừa lấy lại chút tỉnh táo, đôi mắt u ám, lạnh lẽo sau lớp mặt nạ lông vũ đen lập tức khóa chặt vào bãi chiến tích nhớp nháp dưới thân người đàn ông quyền lực.

Sự lười biếng, đắm say sau một cơn cao trào biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một tia tàn nhẫn lạnh băng đến thấu xương.

Cô chưa từng cho phép ông ta bắn.

Sự lãnh cảm trong tâm lý méo mó của Lâm Du trỗi dậy, biến thành một cơn thịnh nộ im lặng đầy áp bức. Cô chậm rãi đứng dậy khỏi chiếc ghế sofa da, gót giày dửng dưng giẫm qua vũng dịch thể không chút ghê tởm. Cô bước đến góc phòng, nhặt lại cây roi da dơi nặng trịch ban nãy rồi sải bước tiến về phía người đàn ông đang trần trụi quỳ phục, hệt như một tử thần chuẩn bị hành hình.

“Dog… hãy cho tôi xem giới hạn của anh.”

Vút… Chát! Chát! Chát!

Những nhát da tàn bạo liên tiếp giáng xuống xé toạc không khí, găm thẳng vào bả vai rộng, tấm lưng vững chãi và phần hông của người cha chủ tịch. Lần này, Lâm Du không còn vung roi để thử nghiệm đơn thuần nữa. Ký ức về sự dửng dưng đến tàn nhẫn của ông ta khi cô bị người đàn bà kia mắng nhiếc, sự phớt lờ máu lạnh của ông ta đối với đứa con rơi suốt bao năm qua hệt như một vết thương mưng mủ, giờ đây hóa thành lực đạo thô bạo trên cánh tay cô. Cô đánh như muốn trút hết mọi u uất, nhục nhã của cuộc đời mình lên thân xác của kẻ mang danh nghĩa đấng sinh thành.

Làn da của vị tài phiệt nhanh chóng hằn lên những vệt máu đỏ tươi dưới ánh đèn led, cơ thịt co rút bần bật theo từng cơn chấn động đau đớn truyền thẳng vào đại não. Thế nhưng, ông ta hoàn toàn không hề đưa ra ký hiệu an toàn hay lời xin tha thứ. Ông ta chấp nhận tất cả, cúi đầu đón nhận sự bạo liệt điên cuồng đó. Thậm chí, từ sâu trong cuống họng, ông ta còn khẽ rên rỉ một cách đầy tận hưởng trước sự trừng phạt.

Lâm Du đánh đến khi hai tay mỏi nhừ, lồng ngực phập phồng thở dốc, từng sợi tóc mai đẫm mồ hôi bết dính vào gò má xinh đẹp u ám. Dog lúc này cũng không thể trụ vững dưới đòn roi tàn khốc, ông ta kiệt sức ngã quỵ xuống đất, tấm lưng rớm máu run lên nhè nhẹ ngay trong vũng hoan lạc hỗn độn của chính mình.

Cô ghét bỏ vứt cây roi sang một bên tạo nên âm thanh khô khốc trên sàn gỗ, rồi chậm rãi bước tới. Đôi bàn chân nhỏ nhắn trắng ngần không một tì vết của Lâm Du tuột ra khỏi đôi giày đắt tiền. Lòng bàn chân trần mịn màng của cô miết mạnh lên tính khí đang nóng rực của ông ta – thứ công cụ biểu tượng cho dục vọng của đàn ông, dù vừa giải tỏa nhưng vẫn còn cứng ngắc và nổi đầy gân xanh. Cô cúi đầu nhìn Dog đang phục tùng dưới chân mình, dùng chất giọng dửng dưng, lạnh lùng như từ cõi âm ty găm thẳng vào tai ông ta:

“Tại sao tôi chưa cho phép… mà anh dám bắn? Ai cho phép anh tự tiện giải tỏa trước mặt tôi?”

Giọng nói của cô không hề có chút phẫn nộ, nó phẳng lặng, lãnh cảm đến rợn người, mang theo sự sỉ nhục tối cao tước đoạt hoàn toàn tư cách làm cha, làm người của vị chủ tịch tối cao.

Bị lòng bàn chân của Nữ Vương dẫm nghiến, chà xát thô bạo lên nơi nhạy cảm nhất, Dog không hề có một chút ý định phản kháng. Ông ta thở dốc ồ ạt qua cánh mũi, lồng ngực phập phồng run rẩy dữ dội. Khuôn mặt uy nghiêm quyền lực thường ngày giờ đây tràn ngập sự nhục nhã và một thứ hưng phấn điên cuồng đến vặn vẹo.

Toàn thân ông ta run lên, hai bàn tay to lớn nhẹ nhàng vươn ra, rụt rè nâng đỡ lấy bàn chân Lâm Du. Giống như một kẻ khát nước trên sa mạc vừa tìm thấy nguồn sống, vị tài phiệt tối cao hèn hạ lè lưỡi, điên cuồng liếm láp mu bàn chân rồi đến gót chân của cô. Ông ta vừa rên rỉ trong thứ khoái cảm đau đớn tột cùng, vừa liên tục thốt ra những lời cầu xin hèn mọn, đứt quãng bằng chất giọng khàn đặc:

“Xin lỗi Chủ nhân… Xin lỗi… Thật xin lỗi… Xin Chủ nhân hãy tiếp tục trừng phạt…”

Nhìn vị chủ tịch cao cao tại thượng ngoài đời – người đàn ông đã dùng sự lạnh lùng và quyền lực của mình để gián tiếp bóp nghẹt tuổi thơ cô – giờ đây đang quỳ rạp quỵ lụy, ôm chặt lấy chân mình liếm láp như một con chó hoang thèm khát sự bố thí, khóc lóc cầu xin lòng khoan dung, một góc tối tăm, u uất trong linh hồn Lâm Du khẽ chấn động. Lòng tự trọng bị vùi dập, chà đạp suốt nhiều năm qua của đứa con rơi Lâm gia cuối cùng cũng được giải tỏa. Sự lãnh cảm thường trực trên gương mặt xinh đẹp của cô bị thay thế bởi sự thỏa mãn của một kẻ phục thù thành công, ngạo nghễ nhìn xuống những kẻ đang phục tùng dưới chân mình.

Khi nhận thấy thời gian sắp chuyển sang sáng, dù sâu trong lòng không muốn dừng lại, cô vẫn giữ đúng quy tắc của trò chơi. Lâm Du nhẹ nhàng đưa bàn tay ra trước mặt ông ta để báo hiệu kết thúc.

Nhìn thấy bàn tay mảnh dẻ đẹp đến vô thực ấy đưa ra trước mặt mình — một thủ tục vốn dĩ rất bình thường khi kết thúc cuộc vui, nhưng không hiểu sao đối với vị tài phiệt lúc này, ông ta lại có cảm giác như vừa được nữ thần ban phước lành. Ông ta run rẩy nắm lấy tay Lâm Du, khó khăn gượng đứng dậy.

Khoảnh khắc hai lòng bàn tay chạm vào nhau, một luồng khoái cảm mãnh liệt chưa từng có đột ngột bùng lên dữ dội trong người Lâm Thừa Quân. Từ trước đến nay, sở thích của ông ta chỉ dừng lại ở lằn roi da, ông ta chỉ tự tìm kiếm kích thích trong lúc để các Domme quất vào lưng mình. Thế nhưng ngay lúc này, khi nhìn vào vị Queen nhỏ tuổi trước mặt, sâu trong thâm tâm người đàn ông bỗng nhen nhóm một khát vọng điên rồ và nguyên sơ nhất: Ông ta muốn ôm lấy cô, muốn điên cuồng hôn lên bờ môi ẩn sau lớp mặt nạ kia. Một thứ xúc cảm chiếm hữu cấm kỵ, điều mà trước đây ông ta chưa từng có với bất kỳ ai.

Cánh cửa Diamond Hall mở ra, trả lại cho thế giới ngầm Noctis Circle một vị tài phiệt uy nghiêm và một gã thanh niên ngạo mạn dưới lớp trang phục xa xỉ đã được mặc lại chỉnh tề. Thế nhưng, dư âm của những lằn roi tàn bạo và thứ quyền lực áp chế vừa rồi vẫn như một dòng dòng điện âm ỉ chạy dọc dưới da thịt họ.

Lâm Thừa Quân chỉnh lại măng-sét áo sơ mi, lấy lại phong thái của một cái đầu lạnh luôn đứng trên đỉnh cao thương trường. Ông ta đứng trầm ngâm ở một góc hành lang mờ tối, đôi mắt sắc sảo khóa chặt vào bóng lưng mảnh mai của vị Queen nhỏ tuổi đang thong thả bước đi phía trước. Cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay nhỏ nhắn của cô lúc nâng ông ta dậy ban nãy vẫn chưa hề tan biến. Nó gặm nhấm lý trí của vị chủ tịch Lâm thị, gieo vào lòng ông ta một sự bồn chồn, ngột ngạt chưa từng có trong đời.

Thế nhưng, bước chân của Lâm Thừa Quân bỗng đột ngột khựng lại. Đôi lông mày rậm cau chặt, một luồng khí lạnh áp bức vô thức tỏa ra từ cơ thể ông ta.

Ngay phía trước, Wolf — gã trai trẻ sở hữu thân hình tạc tượng vừa quỳ dưới chân Queen ban nãy — lúc này đã rũ bỏ hoàn toàn dáng vẻ phục tùng hèn mọn. Hắn mặc chiếc áo khoác da hầm hố, bước nhanh lên sóng vai cùng cô. Điều khiến lồng ngực Lâm Thừa Quân thắt chặt chính là sự tự nhiên đến kỳ lạ giữa hai người bọn họ.

Hàn Vũ khẽ cúi đầu, mái tóc lãng tử hơi rối che đi nửa khuôn mặt góc cạnh dưới ánh đèn neon tím mận. Hắn ghé sát vào tai Lâm Du, trầm giọng nói điều gì đó. Nụ cười trên môi gã thiếu niên mang theo sự ranh mãnh, cưng chiều và một thứ tình cảm dính dính, chiếm hữu trần trụi. Hắn thản nhiên đưa bàn tay thon dài ra, vạt nhẹ một lọn tóc mai đang bết dính trên lớp mặt nạ lông vũ đen của cô, hành động mượt mà và thân thiết như thể họ đã thuộc về nhau từ rất lâu trước khi bước vào cái hang quỷ tội lỗi này.

Đáp lại sự thân mật của hắn, Lâm Du tuy vẫn giữ gương mặt lãnh cảm trơ lì như mặt hồ chết, nhưng cô không hề né tránh, cũng không hề đẩy lui hắn như cách cô đã trừng phạt ông ta. Sự dung túng thầm lặng của cô giống như một cái tát vô hình giáng thẳng vào lòng tự tôn của vị tài phiệt.

Nhìn cảnh tượng bóp nghẹt thị giác ấy, một cơn khó chịu dị kỳ, méo mó bất ngờ bùng lên dữ dội trong huyết quản Lâm Thừa Quân.

Suốt bao nhiêu năm lăn lộn trong thế giới BDSM, ông ta luôn là kẻ đặt ra luật chơi, luôn là Sub VIP tối cao có quyền lựa chọn Domme cho riêng mình. Đối với ông ta, mối quan hệ này chỉ là sự trao đổi sòng phẳng giữa đòn roi thể xác và tiền bạc. Chưa một ai, chưa một người phụ nữ nào có thể khiến ông ta sinh ra cảm giác muốn chiếm đoạt và ghen tuông ngoài đời thực.

Vậy mà lúc này, nhìn gã trai trẻ kia tự ý bước vào vùng an toàn của Queen, nhìn nụ cười thỏa mãn của kẻ sở hữu đặc quyền mà ông ta không có, hàm răng Lâm Thừa Quân nghiến chặt đến phát ra tiếng kêu ken két. Một ham muốn đen tối nhen nhóm trong đại não: Ông ta muốn dùng quyền lực của mình để bẻ gãy đôi cánh của gã thiếu niên kia, muốn độc chiếm vị Nữ Vương nhỏ tuổi này cho riêng mình, bắt cô chỉ được phép nhìn về phía một mình ông ta.

Hàn Vũ như cảm nhận được luồng sát khí áp bức phóng tới từ phía sau. Hắn khẽ liếc mắt qua vai, đôi mắt sâu thẳm sau chiếc mặt nạ bạc lóe lên một tia chế giễu lạnh tanh, tràn ngập sự thách thức hướng về phía vị chủ tịch đang đứng trong bóng tối. Hắn cố tình nhích người sát hơn, dùng bờ vai rộng lớn của mình che chắn hoàn toàn bóng hình nhỏ bé của Lâm Du khỏi tầm mắt của Lâm Thừa Quân.

✨ Ủng hộ Kim Cương cho tác giả chương này ✨

Truyện được đăng duy nhất tại websites foxveil.org.

Xem chương mới nhất, sớm nhất và không quảng cáo chỉ có tại foxveil.org

0 Bình luận

Gửi phản hồi

Ghi chú