Bạn không có cảnh báo nào.
Header Background Image

Hắn bước đến ngay trước mặt Lâm Du rồi chậm rãi quỳ sụp xuống, đầu gối va mạnh lên sàn nhà lạnh ngắt tạo thành một tiếng ‘bộp’ khô khốc. Hắn cung kính nâng hai tay lên cao quá đầu, dâng đầu sợi xích lạnh lẽo về phía cô như một kẻ trung thành đang dâng hiến vương miện.

“Chủ nhân của tôi?”

Nam nhân tai sói ngước mặt lên. Đôi mắt sâu thẳm ẩn sau chiếc mặt nạ nửa mặt màu bạc lấp lánh lóe lên thứ ánh sáng hân hoan, hưng phấn tột độ, nhưng đâu đó lại xen lẫn chút hờn dỗi vặn vẹo như một chú cún lớn vừa tìm thấy chủ nhân sau chuỗi ngày bị bỏ rơi:

“Tôi đã đợi em rất lâu… Tại sao em lại để kẻ khác chạm vào người?”

Thanh âm trầm thấp mang theo độ rung quen thuộc ấy rạch qua không gian neon mờ ảo. Giọng nói này… chính là Hàn Vũ.

Lâm Du nhìn sợi xích trong tay Hàn Vũ, rồi lại nhìn sang Rabbit bên cạnh. Một bên là cô gái đồ thỏ quyến rũ bốc lửa, một bên là gã nam thần tai sói sở hữu thân hình hoàn mỹ. Hai sinh vật cực phẩm của Noctis Circle đang cùng quỳ rạp dưới chân, biến cô thành tâm điểm của sự sa đọa quyền lực tuyệt đối.

Cô không chọn lựa, cứ thế đưa tay nhận lấy cả hai sợi dây xích.

Lâm Du dắt theo hai người, thong thả sải bước trực tiếp về phía chiếc sofa nơi người đàn ông kia đang ngồi. Gót giày nhọn hoắt của cô gõ xuống sàn, kéo theo hai kẻ phục tùng đang bò rạp dưới đất, tạo nên một khung cảnh đầy tính thống trị và áp bức.

Khi dừng lại ngay trước mặt người đàn ông bí ẩn, Lâm Du đứng thẳng lưng, toàn thân toát lên vẻ cao ngạo lãnh khốc. Cô khẽ cúi đầu nhìn xuống, rồi chậm rãi chìa bàn tay mảnh khảnh của mình ra trước mặt ông ta — một lời mời gọi thống trị đúng tiêu chuẩn của một Domme.

Người đàn ông ngước mắt lên qua lớp mặt nạ dạ hội được nạm đá quý tinh xảo. Nhìn cô gái nhỏ nhắn trước mặt nhưng lại sở hữu hai Submissive hạng VIP đang cam chịu quỳ sau lưng, đôi mắt sắc sảo của ông ta khẽ nheo lại, trầm ngâm suy nghĩ trong vài giây. Vóc dáng thanh mảnh chưa trưởng thành của cô thực chất hoàn toàn không phải gu của ông ta. Thế nhưng, khí chất ma mị độc nhất vô nhị này lại khiến người đàn ông quyết định thử một lần đổi vị.

Ông ta không nói một lời, đưa bàn tay to lớn lên rút sợi dây xích trên cổ mình ra, tự nguyện dâng đầu xích vào lòng bàn tay nhỏ nhắn của cô.

Khóe môi Lâm Du ẩn sau lớp mặt nạ lông vũ đen khẽ nhếch lên một đường cong tàn nhẫn và thỏa mãn. Cô xoay người, một tay nắm gọn ba sợi xích, lạnh lùng dắt theo ba “con thú cưng” đắt giá của mình rời khỏi sảnh chính náo nhiệt, tiến thẳng về phía khu vực phòng riêng Diamond Hall phía trong.

Cạch.

Cánh cửa cách âm đóng sầm lại. Lâm Du thong thả ngồi xuống chiếc ghế bành lớn, vắt chéo đôi chân. Cô chống cằm, ánh mắt hướng về phía Hàn Vũ trước tiên, cất giọng:

“Được rồi, giờ chúng ta làm quen một chút. Cứ gọi tôi là Queen.”

Nói xong, cô hất cằm về phía hắn. Ba Submissive lúc này đã tự giác bò quanh chân cô.

Hàn Vũ ngước khuôn mặt điển trai sắc sảo dưới ánh đèn led đỏ sẫm ma mị. Hắn đưa bàn tay thon dài lên sờ nhẹ vào chiếc bờm tai sói trên đầu, khóe môi nhếch lên một nụ cười đen tối, cuồng si. Lồng ngực vạm vỡ của gã nam thần phập phồng thở dốc, từng nhịp đập bên trong huyết quản đều gào rú vì hưng phấn tột độ. Đôi mắt hắn nhìn Lâm Du ngập tràn thứ dục vọng ái muội đến điên cuồng, hắn khẽ rên rỉ qua kẽ răng, thốt ra những lời mê muội nhất của một kẻ tình nguyện dâng hiến cả linh hồn lẫn thể xác cho ác quỷ:

“Chủ nhân… my Queen, gọi tôi là Wolf. Tôi không có bất kỳ giới hạn nào cả, chỉ cần em vui là được. Nếu em muốn… tôi cũng có thể dâng cả tính mạng dơ bẩn này cho em, ngay tại căn phòng này.”

Trước lời thề nguyền điên rồ và trung thành tuyệt đối ấy, sâu trong lòng Lâm Du có chút hoảng hốt, nhưng biểu cảm bên ngoài vẫn dửng dưng thu lại ánh mắt lạnh tanh. Cô thản nhiên tiếp nhận sự cuồng si của Hàn Vũ như một điều hiển nhiên mà mình xứng đáng có được, không một chút gợn sóng. Cô chậm rãi quay sang người đàn ông ngồi cạnh — kẻ mang dáng dấp uy nghiêm tột bậc của cha mình.

“Còn anh thì sao?”

Giọng cô trầm hẳn xuống, bén ngót như dao cạo, găm thẳng vào tâm can người đối diện.

Kẻ mang khí chất vương giả ấy không vội vã trả lời ngay như hai kẻ phục tùng kia. Ông ta quỳ thẳng lưng đầy áp lực, hai bàn tay to lớn đan chặt vào nhau đặt trang trọng trước gối. Ông ta nhìn thẳng vào đôi mắt hạnh âm u không đáy của Lâm Du, thong thả xưng danh:

“Black Dog.”

Nói rồi, ông ta chậm rãi giơ ba ngón tay lên, trầm giọng đưa ra điều kiện bằng chất giọng nam tính đầy nội lực và áp bách: “Đây là Safe word của tôi. Khi tôi đưa ra ký hiệu này, tất cả mọi hành động trừng phạt đều phải dừng lại ngay lập tức.”

Nhìn ký hiệu tạm dừng xuất hiện trên bàn tay của người cha ruột — kẻ ở đời thực chưa từng liếc mắt nhìn cô lấy một lần, một cảm giác khoái cảm trả thù đầy vặn vẹo, đen tối bỗng cuộn trào, thiêu đốt huyết quản Lâm Du.

Cô khẽ ngả người tựa lưng vào ghế, đôi môi mỏng ẩn sau lớp mặt nạ lông vũ đen cong lên một nụ cười lạnh tanh, tàn nhẫn đến thấu xương:

“Được… Dog.”

Black Dog khẽ mở khóe miệng, định lên tiếng nhắc lại cái tên danh giá “Black Dog” đầy đủ của mình. Nhưng trước ánh mắt áp chế của vị Domme nhỏ tuổi, ông ta cuối cùng lại im lặng hạ cơ mặt xuống, chấp nhận cái tên đầy hạ nhục mà cô vừa ban phát.

Ánh đèn led đỏ sẫm như dòng máu tươi nhuộm đẫm không gian phòng kín thành một màu sắc ma mị, kích thích mọi giác quan cuộn trào. Lâm Du ngồi ngạo nghễ trên chiếc ghế bành xa xỉ, đôi mắt hạnh âm u dửng dưng quét qua ba sinh vật cực phẩm — một cô gái đồ thỏ bốc lửa, một nam thần tai sói hoàn mỹ và một quý ông quyền lực. Tất cả đều đang ngoan ngoãn quỳ phục dưới chân mình.

Sự nhạt nhẽo, vô cảm thường ngày của cô gái nhỏ bỗng chốc bị thiêu rụi, thay thế bằng ngọn lửa khát máu tích tụ từ chuỗi ngày dài bị chà đạp tàn nhẫn ở trường học và gia đình.

Cô khẽ nâng chiếc cằm thanh tú, buông chất giọng băng lãnh:

“Cởi ra.”

Hai từ ngắn gọn nhưng mang quyền lực tuyệt đối. Không một chút do dự, những thớ vải xa xỉ trên người họ lần lượt trút bỏ, phơi bày những dáng hình trần trụi hoàn toàn dưới thứ ánh sáng đỏ mờ ảo, đặc quánh mùi tiền và dục vọng. Thân hình Hàn Vũ săn chắc với những múi bụng như tạc tượng, làn da trắng phản chiếu thứ ánh sáng ma mị khiến hắn trông như một bức tượng David hoàn hảo nhưng đầy tội lỗi. Kế bên hắn, vị chủ tịch quyền lực ngày thường hô mưa gọi gió giờ đây cũng rũ bỏ lớp âu phục đắt đỏ, lộ ra cơ thể nam tính đầy phong độ của một người đàn ông trưởng thành.

Nhìn người cha đang quỳ rạp dưới chân mình, Lâm Du khẽ nhếch khóe môi thành một nụ cười nhạt nhẽo, lạnh lùng đến gai người. Đầu óc cô bất giác nhớ về người mẹ ruột tham lam của mình. Dù sao thì, người đàn bà hám của đó năm xưa đã gài bẫy để bò lên giường một thiếu niên kém mình cả chục tuổi, chỉ vì ảo tưởng sẽ trèo cao vào giới hào môn. Mà suy cho cùng, hiện tại bà ta cũng chẳng thiệt thòi gì. Dù không bao giờ có tư cách bước chân vào Lâm gia, nhưng giờ đây bà ta đang tận hưởng cuộc sống xa hoa ở nước ngoài bằng số tiền bán đi đứa con hoang này.

Lâm Du chậm rãi đứng dậy, gót giày Louboutin nện xuống sàn gỗ phát ra những tiếng cọc… cọc… đều đặn, phá vỡ sự im lặng chết chóc. Cô đi đến góc phòng, nhặt lấy cây roi da dơi màu đen bóng loáng mà câu lạc bộ đã chuẩn bị sẵn. Cảm giác mát lạnh và nặng trịch của cán roi truyền vào lòng bàn tay, khơi gợi lại ký ức đen tối đóng băng tâm trí cô nhưng nó cũng đồng thời kích thích sợi dây thần kinh tàn nhẫn đang ngủ yên trong máu cô.

Vút… Chát!

Lần quất đầu tiên giáng mạnh xuống bờ vai rộng tạc tượng của Hàn Vũ. Vết lằn đỏ hồng nhức nhối lập tức hằn lên làn da trắng muốt của gã thiếu niên. Hàn Vũ không hề né tránh. Hắn khẽ rên một tiếng trầm đục qua kẽ răng, lồng ngực phập phồng thở dốc, đôi mắt vốn ngạo mạn giờ đây nhìn cô bằng ánh nhìn cầu xin xen lẫn cuồng nhiệt đến điên dại.

Chát!

Nhát roi thứ hai chuyển hướng, quất thẳng vào tấm lưng vững chãi của ông Lâm. Người đàn ông quyền lực run bắn người, cơ thịt co rút dữ dội theo cơn đau thể xác truyền thẳng vào đại não, khiến ông ta khẽ gầm nhẹ một tiếng đầy tận hưởng.

Khi những lằn roi liên tiếp rơi xuống, bầu không khí trong phòng kín trở nên đặc quánh, nghẹt thở vị dục vọng và sự khuất phục tinh thần. Lâm Du lạnh lùng vung tay, gương mặt xinh đẹp, kiêu kỳ như đóa hồng đen bằng thủy tinh hoàn toàn không một chút gợn sóng cảm xúc. Đôi mắt cô trống rỗng, lạnh lẽo như hồ nước đóng băng. Cô chán ghét bạo lực, nhưng ngay lúc này, chứng kiến hai người đàn ông cao quý, lại đang quỳ mọp và run rẩy chờ đợi sự ban ơn từ cây roi của mình, một sự hưng phấn biến thái, méo mó trỗi dậy trong lòng cô. Sự thuần phục của họ chính là thứ thuốc phiện xoa dịu tâm hồn lãnh cảm ấy.

Và chính ngay lúc này, một phản ứng sinh lý trần trụi diễn ra. Dưới những nhát roi tàn nhẫn của Lâm Du, tính khí của cả gã trai trẻ Hàn Vũ lẫn người cha chủ tịch đều đã dựng thẳng, vươn cao kiêu hãnh giữa hai chân họ, gân xanh nổi lên cuồn cuộn. Ngay tại phần đầu khấc bóng loáng, thứ dịch nhờn trong suốt của sự hưng phấn thèm khát bắt đầu rỉ ra từng giọt, nhớp nháp và lấp lánh dưới thứ ánh sáng mờ ảo của căn phòng. Còn Rabbit bên cạnh đang tự đưa một tay lên bóp chặt bầu ngực căng tròn của mình, gương mặt đỏ ửng vặn vẹo vì sung sướng. Cả ba con người thuộc tầng lớp thượng lưu ấy đang đạt đến trạng thái hưng phấn đỉnh điểm về cả thể xác lẫn tâm lý khi được quỳ dưới chân cô, tự nguyện đón nhận sự trừng phạt tàn bạo từ một kẻ thống trị tuyệt đối.

✨ Ủng hộ Kim Cương cho tác giả chương này ✨

Truyện được đăng duy nhất tại websites foxveil.org.

Xem chương mới nhất, sớm nhất và không quảng cáo chỉ có tại foxveil.org

0 Bình luận

Gửi phản hồi

Ghi chú