Chương 6. Bị Mười Cự Long Luân Phiên Cắm Đến Sướng Điên
bởi tham ăn Hồ lyLâm Nhược Hi lúc này liên tục uốn éo eo nhỏ, rên rỉ thở dốc không khác gì một dâm nữ đại tài thực thụ: “A… ưm… các học trưởng ngoan của em… liếm mạnh nữa đi… dùng đầu lưỡi cắm sâu vào trong vách thịt mà ngoáy cho em… Sướng chết mất… á á! Huyệt nhỏ của em là để cho các anh thao lật, để các anh chà đạp mà… nới rộng nó ra nữa đi… á á!”
Gã đàn anh đang quỳ dưới háng nàng thở dốc dồn dập, ánh mắt mờ đục dâm đãng, cất giọng khàn đặc: “Nhược Hi… tiểu huyệt của em ngon quá… Sướng chết anh rồi… Nhược Hi dâm đãng của anh, cho anh xin thêm chút nước thánh nữa đi… Anh vẫn chưa uống đủ… Tiểu vào miệng anh nữa đi em! Biến anh thành con chó liếm của em đi!”
Sự kích thích tột cùng từ tràng cảnh dâm mỹ trước mắt đã đánh sập hoàn toàn chút lý trí cuối cùng của Tạ Hoài Khanh. Nhìn mấy đứa cháu trai ngoan ngoãn của mình đang quỳ mọp như một con chó đói khát húp trọn dòng thủy triều khai nồng của tiểu hồ ly, huyết dịch toàn thân anh ta sôi sục như lửa đốt. Con cự vật thô đen, nổi đầy gân xanh nãy giờ bị chèn ép dưới đũng quần tây nổ tung mị lực bạo ngược, trướng đau khôn tả.
Không thể nhẫn nhịn thêm một giây nào nữa, Tạ Hoài Khanh khẽ gầm gừ một tiếng tựa dã thú. Anh ta vươn đôi cánh tay rắn rỏi, thô bạo bế thốc Lâm Nhược Hi lên khỏi mặt bàn đi đến sofa rồi ngồi thụp xuống. Không một lời báo trước, anh ta nắm chặt vòng eo xuân của nàng, nhắm thẳng miệng hoa huyệt đang đầm đìa dâm thủy cùng tinh dịch vào quy đầu khổng lồ của mình, ấn mạnh một cái lút cán!
“Phập! Phốc xực!”
“Aaaa——! Chú Hoài Khanh… to quá… đâm nát em rồi… ưm! Côn thịt của chú muốn đóng xuyên qua bụng em rồi… á á… mạnh lên… thao chết con điếm nhỏ này đi!” Nhược Hi ngửa cổ hét lên một tiếng dâm mị, cả cơ thể vưu vật run rẩy đón nhận long căn khổng lồ của người đàn ông ba mươi tuổi.
Hạ thân bị lấp đầy đến mức căng tức, Nhược Hi dạng rộng hai chân cưỡi lên người Tạ Hoài Khanh nhún nhảy đẩy đưa. Cặp đào lớn non tơ, trắng muốt và mọng nước của nàng nương theo đà rơi xuống liền úp thẳng vào khuôn mặt góc cạnh của vị Phó chủ tịch. Nhược Hi lẳng lơ nhếch môi, dùng hai bàn tay thon dài tự nâng lấy hai bầu ngực căng tròn của mình, ép chặt núm vú sưng đỏ vào đôi môi dày gợi cảm của Tạ Hoài Khanh một lúc lâu. Cho đến khi anh ta mất kiên nhẫn há miệng ngậm chặt lấy, nàng mới từ từ đút đầu vú vào sâu trong khoang miệng để anh ta điên cuồng bú mút, cắn xé như một dã thú khát sữa.
“Mút đi chú… bú mạnh vào… vú của em có ngọt không? Chơi chết con điếm nhỏ này đi… á á! Dùng cái thứ to lớn của chú cắm nát tử cung của em đi… sướng tê dại rồi… á á!”
Bên dưới hạ thân, Tạ Hoài Khanh ngồi trên ghế nhưng vòng eo rắn rỏi liên tục đóng cọc từ dưới thúc lên đầy dũng mãnh, tiếng va chạm bạch bạch chát chúa vang dội khắp căn phòng. Lâm Nhược Hi cũng không chịu yếu thế, bản tính dâm đãng trỗi dậy khiến nàng chủ động nhấp nhô phụ họa theo từng nhịp trừu tống của anh ta. Nàng vừa nhún nhảy cuồng loạn, vừa đẩy đưa vòng eo lượn sóng, lại còn xoay tròn mông tuyết quanh thân cặc khổng lồ, khiến vách thịt non mềm bên trong điên cuồng co thắt, vắt kiệt từng giọt tinh dịch còn sót lại của trận chiến trước. Xung quanh, đám cháu trai đỏ gay mắt nhìn cảnh chú ruột mình điên cuồng chiếm đoạt vưu vật, hô hấp dồn dập, những bàn tay thô bạo lại lao vào sờ bóp, cắn mút khắp những khoảng da thịt trống trải của Nhược Hi, đẩy căn phòng vào một bể dục vọng hỗn loạn, điên cuồng vô lối.
Chứng kiến cảnh chú của mình phóng túng chôn sâu long căn vào nơi non mềm, đám thanh thiếu niên xung quanh đã hoàn toàn phát cuồng. Thẩm Mặc và Phó Tu Niên không chịu nổi sự dâm dục này nữa, hai gã lao lên từ hai bên, thô bạo đè ép bầu ngực sữa của Nhược Hi vào mặt chú Tạ Hoài Khanh.
“Chú Hoài Khanh, một mình chú không thể làm dâm nữ này thỏa mãn được đâu, để bọn cháu phụ giúp chú một tay!” Thẩm Mặc gầm khè một tiếng, thẳng tay nắm lấy một bên chân thon của Nhược Hi vác lên vai mình, phơi bày ra đóa hoa huyệt phấn hồng đang co thắt siết chặt lấy cự vật nóng hổi của Tạ Hoài Khanh, hình ảnh dâm mỹ đầy mời gọi.
Phó Tu Niên như dã thú đã đói khát đến đỏ mắt, không thể nhẫn nhịn thêm liền quỳ sụp xuống, chôn chặt khuôn mặt vào bờ mông cong vút của Nhược Hi để liếm mút nếp gấp nơi cúc đài. Chiếc lưỡi mềm mại, ẩm ướt liên tục càn quét bên ngoài, rồi bất ngờ thọc sâu vào thâm xứ hậu đình ngoáy loạn liên hồi. Hắn thụt đẩy đầu lưỡi ra vào một cách đầy điêu luyện, khiến cúc huyệt của Nhược Hi phi thường tê dại sung sướng.
Mỗi khi rút lưỡi ra, hắn lại thèm thuồng quét qua một vòng bờ mông tuyết trắng, rồi kéo dài từ dưới phần gốc long căn khổng lồ của chú Tạ Hoài Khanh lên tận đóa cúc hoa. Một đường lưỡi bạo liệt như thế cuốn trọn tất thảy dâm dịch đang tuôn trào, nuốt sạch vào trong khoang miệng. Tiếng da thịt va chạm bạch bạch, ọp ọp cùng âm thanh bú mút chùn chụt hòa cùng tiếng rên rỉ phóng đãng của tiểu hồ ly tinh vang vọng khắp căn biệt thự ngoại ô, vẽ nên một bức tranh hoang dâm, suy đồi đến tột đỉnh của giới hào môn thế gia.
“A… á… sướng quá… Chú Hoài Khanh chơi chết em đi! Đâm hỏng cái huyệt dâm này của em luôn đi… Em là tiện nữ dâm đãng suốt ngày chỉ biết cầu thao thôi… á á!”
Lâm Nhược Hi ngửa cổ ra sau, tiếng rên rỉ thô tục, lẳng lơ của nàng vang vọng khắp gian phòng khách rộng lớn. Thân thể vưu vật non mềm nhún nhảy điên cuồng trên cự vật khổng lồ của Tạ Hoài Khanh, dâm thủy chảy ra đều bị phân thân thô to theo nhịp đâm rút như vũ bão đánh thành bọt trắng sữa bắn tung tóe. Giữa cơn mê man tột đỉnh, đôi mắt hồ ly của nàng liếc nhìn đám nam thần xung quanh, cất giọng ra lệnh đầy sỉ nhục:
“Mấy con chó đực kia… còn đứng đấy làm gì? Mau lại đây xếp hàng quỳ xuống liếm hậu đình cho em mau! Chú ơi… đâm mạnh vào trong mật đạo đi chú… ưm!… cặc của chú chơi lỗ huyệt em sướng quá… cháu trai của chú cái lưỡi liếm hậu đình cũng phi thường giỏi a…”
Nhận được lời chiêu dụ đầy dâm mỹ, đám học trưởng khóa trên tự giác nối đuôi nhau, từng người một ngoan ngoãn bò lại. Bọn họ vục mặt vào bờ mông tuyết trắng, bắt đầu màn bú liếm cúc đài vô cùng chuyên nghiệp. Những chiếc lưỡi hư hỏng mút mát cẩn thận từng tấc thịt non mềm bên ngoài, rồi hung hăng cắm thẳng đầu lưỡi vào sâu bên trong, đánh lưỡi xoay tròn rồi thụt đẩy liên tục, coi lưỡi mình như dương vật mà công phá kịch liệt vào mật đạo đầy nếp nhăn dâm đãng.
Bọn họ ra sức công phá đến mức mỏi nhừ cả cổ, tê dại cả đầu lưỡi mới chịu rút ra để người khác nhảy vào thay thế, thỉnh thoảng còn dùng lực hút rất mạnh như muốn nuốt chửng hết những tinh hoa bên trong cúc huyệt. Khi long căn của mấy nam sinh đều trướng ngắt đến đau đớn không chịu nổi, bọn họ liền vội vã lôi cự vật cứng ngắc của mình cắm chung vào phấn huyệt phía trước với Tạ Hoài Khanh. Hai thanh cự vật căng tức chen chúc cắm vào lỗ thịt đang mấp máy co thắt kịch liệt.
“Áaaa——! Đau… rách mất… hai cây cùng lúc… ưm ưm!” Nhược Hi thét lên một tiếng chói tai, đôi mắt đẹp trợn trừng, eo nhỏ bị kẹp giữa hai luồng sức mạnh khủng khiếp của chú cháu Tạ gia mà không ngừng run rẩy. Hạ thân nàng bị cắm ngập hai đại long căn, một trước một sau đồng loạt công phá. Tạ Hoài Khanh thúc mạnh từ dưới lên, Phó Tu Niên cuồng bạo dập mạnh từ phía sau tới, hai thanh âm va chạm da thịt dồn dập vang lên nghe mà dựng tóc gáy.
Môi lưỡi Nhược Hi hoàn toàn bị Thẩm Mặc cưỡng chế ngậm chặt lấy, đầu lưỡi hắn thọc sâu vào khoang miệng nàng nạo vét, đem tiếng khóc thét rên rỉ của nàng nuốt trọn vào bụng. Lâm Dật Phong và Hạ Trạch Dương thì quỳ rạp hai bên, điên cuồng nhào nặn hai bầu vú sữa trĩu nước, bú mút ngấu nghiến đầu ngực đến mức sưng vù. Thân xác Nhược Hi tựa như một món đồ chơi cực phẩm bị xâu xé, uốn cong đến độ biến dạng, u cốc bị liếm đến ướt nhẹp và cúc huyệt thì liên tục bị cày xới bạo liệt, bọt trắng hòa lẫn huyết tơ rỉ ra loang lổ, biến phòng khách rộng lớn thành một tòa địa ngục hoan lạc cực lạc.
Hai ba căn long căn thô to liên tục chen chúc đâm rút bên trong đóa hoa xuân đang sưng tấy. Lúc này, cả đám gã đàn ông chỉ đang trừu tống để giải tỏa cơn nứng tột độ đang thao túng đại não chứ khó mà quần phóng được nữa. Nhìn thân hình quyến rũ, trắng ngần của Nhược Hi đang bị kích thích đến mức co giật cứng ngắc, chín vị thiếu gia sớm đã bị vắt kiệt, chẳng còn giọt tinh trùng nào để xả ra. Ngay cả vị Phó chủ tịch Tạ Hoài Khanh dũng mãnh là thế cũng cày cuốc rất lâu mà vẫn chưa thể chạm đỉnh. Chỉ có riêng Lâm Nhược Hi là dâm nữ đích thực, cứ bị cắm rút một lúc lại thấy nàng cong cớn người lên, toàn thân run rẩy liên hồi rồi dòng dâm thủy nồng đậm lại ào ạt tuôn ra như bài tiết thủy triều.
Cuộc luân chiến điên cuồng vô độ kéo dài mãi cho đến tận tối muộn, khi tiếng chuông cửa biệt thự vang lên dồn dập. Đó là nhân viên nhà hàng đến giao đồ ăn cao cấp mà cả bọn đã đặt từ trước. Vì sợ xảy ra sự cố hay lộ ra scandal, chín vị thiếu gia cùng Tạ Hoài Khanh đều vội vàng thu súng, lẳng lặng đi thẳng lên tầng lầu để lánh mặt, bỏ mặc một mình Nhược Hi ở lại dưới nhà ra tiếp khách.
✨ Ủng hộ Kim Cương cho tác giả chương này ✨
Truyện được đăng duy nhất tại websites foxveil.org.
Xem chương mới nhất, sớm nhất và không quảng cáo chỉ có tại foxveil.org
0 Bình luận