Tiếng chuông tan học của Học viện Sanct Aurelius rít lên qua loa phóng thanh, rạch một đường sắc lẹm vào không gian tĩnh mịch. Với Lâm Du, thứ âm thanh chói tai ấy chưa bao giờ là khúc nhạc của tự do. Nó là tiếng còi báo tử, là tín hiệu mở màn cho cuộc đi săn.
Phía sau góc hành lang khuất nẻo cạnh thư viện, nơi bóng tối của hai tòa học viện giao nhau, năm bóng người đã đứng đợi sẵn. Chiếc huy hiệu vàng ròng trên ngực áo đồng phục khối cao trung lấp loáng dưới ráng chiều tà. Ánh hoàng hôn đỏ thẫm như máu, chiếu lên thứ trang sức quyền lực ấy, biến nó thành một sự mỉa mai đến tột cùng.
Dẫn đầu đám thợ săn là Hoắc Đình, người thừa kế duy nhất của đế chế địa ốc Hoắc thị. Hắn có một gương mặt đẹp đẽ được nhào nặn tỉ mỉ như một pho tượng tạc từ đá cẩm thạch lạnh ngắt, thứ nhan sắc độc hại khiến lũ con gái tình nguyện lao đầu vào như thiêu thân. Nhưng lúc này, đôi mắt một mí sắc sảo của hắn găm chặt vào Lâm Du, khóa chết cô trong mớ ác ý đặc quánh.
Chát.
Không một lời cảnh báo, Hoắc Đình thô bạo giật phăng chiếc ba lô trên vai cô, ném thẳng xuống nền gạch đá hoa cương. Sách vở tung tóe, tiếng động khô khốc vang lên gai người.
Hắn hạ mắt nhìn đống đổ nát dưới chân, chậm rãi nhếch môi, thốt ra chất giọng trầm thấp, chứa đầy sự cợt nhả lạnh lùng:
“Mắt mũi tao dạo này tệ thật đấy… Cứ tưởng có đống rác nào chắn đường chứ.”
Đám nam sinh phía sau lập tức rộ lên những tràng cười man rợ. Tiếng cười của lũ quỷ hít thở bằng tiền bạc và quyền lực va đập vào những bức tường hành lang vắng lặng, nuốt chửng chút dưỡng khí ít ỏi còn sót lại.
Lâm Du không khóc, cũng không hèn nhát cúi đầu nhặt sách ngay lập tức. Cô đứng bất động, như một cái xác không hồn.
Ở tuổi mười tám, thiếu nữ năm cuối cao trung đã sở hữu vóc dáng thon gầy, mảnh mai nổi bật. Bộ đồng phục sơ trung ôm lấy đôi chân dài gầy guộc, làm bật lên vẻ thanh tú, mong manh chưa nhuốm mùi trưởng thành. Ngũ quan của cô vốn dĩ là kiệt tác: đôi mắt hạnh trong trẻo, sống mũi thẳng tắp và bờ môi mang sắc hồng tự nhiên — một gương mặt chuẩn mực của những tiểu thư đài các, cao quý sinh ra để được cung phụng.
Thế nhưng, toàn bộ vẻ đẹp ấy lại bị chôn vùi dưới mái tóc đen gợn sóng buông lơi, che khuất nửa khuôn mặt. Và đáng sợ hơn cả là ánh mắt cô.
Đó là một đôi mắt âm u, lạnh lẽo đến rợn người. Không có lấy một tia phẫn nộ, không có một chút tủi thân, và tuyệt vọng đến mức chẳng thèm cầu cứu. Nó trơ lì, tĩnh lặng như một mặt hồ đóng băng, nơi mọi vết thương đã hóa thành một phần da thịt. Cô tự ngược đãi bản thân bằng cách chấp nhận sự bạo lực này như một lẽ hiển nhiên.
Chính cái dáng vẻ bất cần, không biết đau đớn ấy như một mồi lửa châm ngòi cho sự tàn nhẫn trong máu Hoắc Đình. Hắn ghét cay ghét đắng sự im lặng của cô. Nó khiến hắn phát điên.
Hắn tiến lên một bước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người, mang theo mùi nước hoa đắt tiền lẫn vị áp bách nghẹt thở. Chiếc giày da bóng loáng của hắn giẫm mạnh lên cuốn sổ tay của cô, gót giày nghiến chặt, xoay một vòng tàn nhẫn, nghiền nát những trang giấy trắng thành mớ giẻ rách bẩn thỉu.
Hắn cúi người, ghé sát tai cô, hơi thở ấm nóng nhưng lời thốt ra lại sắc tựa dao cạo:
“Loại máu bẩn con hoang thì nên biết bò dưới đất mà sống. Lần sau khôn hồn thì cút xa tầm mắt tao ra. Nghe rõ chưa, con điếm nhỏ?”
Hắn thẳng người, ném lại một nụ cười khinh bỉ rồi cùng đám thuộc hạ nghênh ngang rời đi. Tiếng gót giày da nện xuống sàn xa dần, để lại một khoảng không gian đặc quánh mùi sỉ nhục.
Hành lang rơi vào khoảng lặng chết chóc. Lâm Du đứng trơ trọi giữa cái lạnh đang rút dần theo ánh mặt trời. Khi tiếng bước chân cuối cùng tan biến, cô mới chậm rãi gập người, quỳ rạp xuống nền đất lạnh, dùng những ngón tay gầy guộc nhặt nhạnh từng món đồ dập nát.
Gương mặt cô vẫn phẳng lặng, trơ lì không một cảm xúc. Nỗi đau này, sự nhục nhã này, cô nuốt trọn vào sâu trong lòng, biến nó thành thứ độc dược nuôi dưỡng sự méo mó trong chính linh hồn mình.
Bước xuống khỏi chiếc xe đưa đón bóng bẩy của gia tộc, cánh cổng sắt đúc hoa văn phù điêu uy nghiêm của dinh thự họ Lâm. Tòa kiến trúc mang phong cách Gothic tráng lệ này thuộc về người cha chủ tịch quyền thế của cô. Nhưng đối với cô, đây không phải là nhà. Nó là một lồng kính ngột ngạt, một hầm băng tàn nhẫn mà mỗi nhịp thở đều nhuốm màu định kiến.
Vừa đẩy cánh cửa gỗ sồi nặng nề để bước vào phòng khách, mùi hương của nến thơm đắt đỏ trộn lẫn với hương nước hoa hoàng gia nồng đượm đã ập đến, bóp nghẹt buồng phổi cô. Trên chiếc sofa bằng da cá sấu được chế tác riêng, một người phụ nữ với phong thái đoan trang, cao quý đang thong thả nhấp một ngụm trà Earl Grey. Thẩm Nhã Đình — người vợ hợp pháp duy nhất của cha cô, biểu tượng sống của giới thượng lưu thành phố.
“Đứng lại đó.”
Chất giọng trầm thấp, được điều tiết cao độ vô cùng chuẩn mực vang lên, thành công đóng băng bước chân của Lâm Du. Thẩm Nhã Đình chậm rãi đặt tách trà xuống đĩa sứ, tiếng gốm gõ nhẹ vang lên một âm thanh thanh mảnh nhưng lạnh lùng. Bà ta quét ánh mắt từ đầu đến chân Lâm Du, sự chán ghét và khinh bỉ được che đậy khéo léo sau hàng mi dài cong vút.
“Trông con kìa, Lâm Du. Điệu bộ u ám, lầm lũi đó thật không xứng với bộ đồng phục của học viện. Trong nhà đang có khách quý, vậy mà con lại định lẻn lên lầu như một bóng ma vô hình sao? Nghi thức xã giao tối thiểu của một tiểu thư, dường như con chưa bao giờ học thuộc.”
Lâm Du cúi gằm mặt, mái tóc đen rủ xuống che đi đôi mắt lạnh ngắt. Cô ép ra từ cuống họng một thứ âm thanh thấp thỏm, nghẹn ứ:
“Con chào cha… Chào dì… Chào chú.”
Thẩm Nhã Đình khẽ nhếch môi, một nụ cười tao nhã nhưng chứa đầy nọc độc:
“Quả nhiên, dòng máu bần hàn thì có dùng bao nhiêu tiền bạc của Lâm gia cũng không tẩy rửa sạch được. Năm đó mẹ con dùng thủ đoạn rẻ tiền để bò lên giường cha con, nặn ra con với hy vọng đổi đời. Lâm gia từ bi mới giữ lại một sự tồn tại thừa thãi như con, nhưng nhìn cái thái độ bất mãn này xem… con đang nghĩ cả thế giới này mắc nợ mình sao?”
Lâm Du vẫn đứng trơ ra đó, gồng mình gánh chịu sự sỉ nhục được bọc đường của Lâm phu nhân. Sự im lặng của cô giống như một lời thừa nhận tội lỗi của đấng sinh thành.
Cách đó không xa, người đàn ông chỉ hơn cô vỏn vẹn 14 tuổi nhưng lại khoác lên mình dáng vẻ quyền lực tột bậc, mặc bộ âu phục Savile Row cắt may thủ công tỉ mỉ — Lâm Thừa Quân, cha ruột của cô. Ông ngồi đó, nghe thấy toàn bộ lời nhục mạ tàn nhẫn của vợ dành cho con gái mình, nhưng đôi mắt chim ưng vẫn không rời khỏi bản báo cáo tài chính. Đối với người đàn ông máu lạnh ấy, đứa con gái này chỉ là một vết nhơ dơ bẩn trong quá khứ, một sản phẩm lỗi từ âm mưu của một kẻ thấp hèn tham lam.
Lâm Thừa Quân khẽ nâng tay, ra hiệu cho người quản gia đứng cạnh rót thêm rượu, tuyệt nhiên không dành cho con gái mình dù chỉ là một cái liếc mắt. Sự ngó lơ của ông chính là sự dung túng tàn nhẫn nhất dành cho Thẩm Nhã Đình.
“Lên phòng và chỉnh đốn lại bản thân đi. Đừng để khách khứa đánh giá nhà chúng ta chỉ vì một sự xuất hiện không đáng có.” Thẩm Nhã Đình nhạt giọng, khẽ phẩy tay như đuổi một thứ bụi bặm bám trên áo.
Lâm Du im lặng quay lưng. Cô từng bước, từng bước giẫm lên những bậc cầu thang trải thảm nhung xa xỉ. Tấm lưng mảnh mai của thiếu nữ cô độc đến đáng thương, như một chiếc bóng sắp tan ra trong không gian lộng lẫy nhưng chết chóc của hào môn.
Cạch.
Cánh cửa phòng ngủ đóng sầm lại, khóa chặt. Lâm Du không bật đèn. Cô để mặc cả căn phòng chìm vào bóng tối đặc quánh, nuốt chửng lấy thân hình nhỏ bé. Cô thả lỏng cơ thể, trượt dài tựa lưng vào cánh cửa rồi từ từ ngồi thụp xuống sàn nhà lạnh ngắt. Bóng tối xung quanh như những xúc tu quấn chặt lấy cổ cô, xoa dịu những vết thương vừa bị cào xé.
Sự tự ngược này mang lại cho cô một khoái cảm vặn vẹo. Cô thích cái lạnh này, thích sự cô độc đến phát điên này.
Một lúc sau, Lâm Du đứng dậy trong bóng tối. Cô đi đến bàn học, bật chiếc máy tính lên. Ánh sáng xanh le lói từ màn hình hắt lên gương mặt thanh tú nhưng trắng bệch, biến cô thành một bóng ma thực sự.
Cô đăng nhập vào tài khoản Weibo ẩn danh của mình.
Nhìn vào khoảng trống trên màn hình, sự u uất và hận thù tích tụ bao năm qua như một ngọn núi lửa phun trào. Đôi ngón tay gầy guộc của Lâm Du gõ thật nhanh, tiếng bàn phím lạch cạch vang lên liên hồi trong đêm vắng.
“Thật sự muốn bẻ gãy lòng tự trọng của tất cả bọn họ. Muốn chà đạp tất cả dưới chân, bắt họ phải quỳ lạy liếm gót chân cho tôi. Tôi muốn họ phải nếm trải sự đau đớn tột cùng mỗi ngày, sống không bằng chết.”
Ánh mắt cô lóe lên một tia sáng tàn nhẫn và phấn khích đến rợn người. Ngón tay cô dứt khoát nhấn nút ĐĂNG.
Ở một không gian khác hoàn toàn tách biệt, trong căn phòng tối chỉ có ánh sáng từ cụm ba màn hình máy tính cỡ lớn hắt ra, một gã đàn ông đang lười biếng tựa lưng vào chiếc ghế da cao cấp. Hắn chỉ mặc một chiếc áo thun đen đơn giản, nhưng vóc dáng cao lớn cùng gương mặt đẹp góc cạnh, sắc sảo như một nam thần phản diện trong các bộ phim điện ảnh lại toát lên vẻ nguy hiểm chết người. Những ngón tay thon dài, thon gầy gõ nhịp đều đặn trên mặt bàn kính, tạo ra những âm thanh có tiết tấu lạnh lùng.
Hắn liếc mắt nhìn vào dòng trạng thái u uất vừa xuất hiện trên bảng tin Weibo. Đôi mắt đen sâu thẳm, quánh đặc như mực khẽ nheo lại. Một nụ cười lệch môi nhếch lên, mang theo sự giễu cợt đầy hứng thú:
“Nói chuyện như trẻ con vậy.”
Mười ngón tay hắn bắt đầu lướt nhanh trên bàn phím. Tiếng gõ lạch cạch khô khốc, điên cuồng vang lên trong không gian tĩnh mịch. Hắn chuyển đổi các câu lệnh, bẻ gãy các lớp bảo mật một cách dễ dàng như hơi thở. Chưa đầy một phút sau, màn hình máy tính bùng nổ ánh sáng. Toàn bộ thông tin cá nhân bảo mật, ảnh chụp chân dung góc thẳng, cho đến học bạ tại trường quý tộc Sanct Aurelius của Lâm Du đã hiện ra trần trụi trước mắt hắn.